Nguyễn Đình Chiểu
Nguyễn Đình Chiểu là một nhà thơ, nhà văn hóa lớn và là tấm gương sáng về lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam. Ông sinh năm 1822 tại tỉnh Gia Định, nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh. Từ nhỏ, Nguyễn Đình Chiểu nổi tiếng thông minh, chăm chỉ học tập và có ý chí vươn lên. Khi đang trên đường ra Huế dự thi, ông nhận tin mẹ mất nên đau buồn bỏ thi trở về chịu tang. Trong thời gian đó, do bị bệnh nặng, ông bị mù cả hai mắt. Dù gặp nhiều bất hạnh và khó khăn trong cuộc sống, Nguyễn Đình Chiểu không hề tuyệt vọng mà vẫn tiếp tục dạy học, bốc thuốc chữa bệnh và sáng tác văn thơ để giúp đời.
Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kì, Nguyễn Đình Chiểu dùng ngòi bút của mình để cổ vũ tinh thần yêu nước và ca ngợi những người anh hùng chống giặc. Những tác phẩm nổi tiếng của ông như “Lục Vân Tiên”, “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” chứa đựng tinh thần nhân nghĩa, lòng yêu nước sâu sắc và tình thương đối với nhân dân lao động. Dù không trực tiếp cầm vũ khí chiến đấu, ông vẫn luôn sát cánh cùng nhân dân bằng tinh thần và lời văn mạnh mẽ. Cuộc đời của Nguyễn Đình Chiểu là biểu tượng đẹp về nghị lực sống, lòng yêu nước và ý chí vượt qua nghịch cảnh. Ông được nhân dân kính trọng như một nhà thơ lớn và một người thầy mẫu mực của dân tộc Việt Nam.


