Nguyễn Đình Chiểu – Ánh sáng được giữ lại khi đôi mắt không còn thấy đường
Sau năm 1861, khi Nam Kỳ rơi vào tay thực dân, Nguyễn Đình Chiểu sống trong cảnh mù lòa tại Bến Tre. Không còn khả năng nhìn thấy thế giới bên ngoài, nhưng ông lại nhìn rõ hơn bao giờ hết những gì đang diễn ra với đất nước.
Ông không cầm vũ khí. Nhưng ông cầm bút.
Những tác phẩm của ông không chỉ là văn chương, mà là một cách ghi lại tinh thần của thời đại. Trong đó có nỗi đau, có sự mất mát, nhưng cũng có một niềm tin không dễ bị dập tắt.
Viết trong hoàn cảnh ấy không phải là điều dễ dàng. Không có điều kiện thuận lợi, không có sự hỗ trợ đầy đủ. Nhưng ông vẫn tiếp tục, bởi ông hiểu rằng có những điều nếu không được nói ra, sẽ bị lãng quên.
Có những ánh sáng không đến từ đôi mắt. Nó đến từ nhận thức và lòng tin. Và khi con người giữ được ánh sáng ấy, bóng tối bên ngoài không thể che lấp hoàn toàn giá trị của họ.


