Nguyễn Đình Chiểu – dùng ngòi bút thay cho đôi mắt
Mất thị lực nhưng Nguyễn Đình Chiểu vẫn dùng văn chương để quan sát, suy nghĩ và lên tiếng trước những vấn đề của đất nước.
Nguyễn Đình Chiểu mất thị lực khi tuổi đời còn khá trẻ.
Đối với nhiều người, điều đó có thể khiến cuộc sống gần như thay đổi hoàn toàn.
Nhưng với ông, đôi mắt mất đi không có nghĩa là khả năng nhìn nhận cuộc đời cũng mất đi.
Ông vẫn quan sát bằng ký ức, bằng lời kể của những người xung quanh và quan trọng nhất là bằng sự nhạy cảm của một người trí thức.
Ông nhìn thấy đạo lý.
Ông nhìn thấy nỗi đau của nhân dân.
Ông nhìn thấy sự xâm lược.
Ông nhìn thấy lòng dũng cảm của những người nghĩa sĩ.
Và tất cả những điều đó được đưa vào văn chương.
Có thể nói, ngòi bút đã trở thành một phương tiện đặc biệt để Nguyễn Đình Chiểu tiếp tục tham gia vào cuộc sống.
Ông không trực tiếp nhìn thấy chiến trường, nhưng có thể viết về tinh thần của những người chiến đấu.
Ông không nhìn thấy học trò, nhưng vẫn có thể dạy họ.
Đó là sức mạnh của nghị lực và trí tuệ.



