Bài viết

Nguyễn Đình Chiểu – Ngọn Đèn Không Tắt

Nguyễn Đình Chiểu là nhà thơ, thầy thuốc và nhà giáo yêu nước nổi tiếng thế kỷ XIX. Dù bị mù từ khi còn trẻ, ông không đầu hàng số phận mà mở lớp dạy học, bốc thuốc cứu người và dùng văn chương để cổ vũ tinh thần kháng chiến chống thực dân Pháp. Tác phẩm Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của ông đã trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước và sự hy sinh của người nông dân Việt Nam.

Quảng Trị03/08/2026Cao Hoài Vỹ Kiệt (Nghị Đức)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử Việt Nam ghi nhận nhiều người đã góp phần bảo vệ đất nước bằng ngòi bút thay vì gươm giáo. Nguyễn Đình Chiểu là một trong những tấm gương tiêu biểu. Dù mất đi ánh sáng đôi mắt, ông vẫn thắp lên ánh sáng của lòng yêu nước và đạo lý làm người qua từng trang văn, bài thơ.

Nguyễn Đình Chiểu sinh năm 1822. Khi đang trên đường ra Huế dự thi, ông nhận tin mẹ mất nên vội trở về chịu tang. Vì khóc thương mẹ quá nhiều, ông lâm bệnh nặng và bị mù cả hai mắt. Biến cố ấy khiến con đường khoa cử khép lại, nhưng không làm ông từ bỏ khát vọng cống hiến.

Trở về quê, Nguyễn Đình Chiểu mở lớp dạy học, bốc thuốc chữa bệnh miễn phí cho người nghèo và sáng tác văn thơ. Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kỳ, ông dùng ngòi bút để cổ vũ tinh thần kháng chiến. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc, ca ngợi những người nông dân bình dị đã anh dũng đứng lên bảo vệ quê hương.

Trong suốt cuộc đời, Nguyễn Đình Chiểu luôn giữ vững khí tiết, không hợp tác với thực dân Pháp dù cuộc sống rất khó khăn. Ông tin rằng người trí thức phải sống vì dân, vì nước và không bao giờ đánh mất lòng tự trọng.

Ngày nay, Nguyễn Đình Chiểu được tôn vinh là Danh nhân văn hóa thế giới. Cuộc đời của ông là minh chứng cho nghị lực phi thường, lòng yêu nước và niềm tin rằng con người vẫn có thể cống hiến dù gặp bất kỳ nghịch cảnh nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn