Nguyễn Đình Chiểu – Người thầy dùng ngòi bút chống giặc
Trần Hà Hương Giang
Nguyễn Đình Chiểu không phải là một vị tướng trực tiếp cầm quân, nhưng ông là một trong những nhân vật yêu nước tiêu biểu nhất của Việt Nam thế kỷ XIX. Ông sinh năm 1822 tại Gia Định và nổi tiếng với tư cách nhà thơ, nhà giáo và thầy thuốc.
Khi còn trẻ, Nguyễn Đình Chiểu học hành rất chăm chỉ và từng chuẩn bị đi thi. Tuy nhiên, một biến cố gia đình khiến ông phải bỏ thi. Sau đó ông bị mù nhưng vẫn tiếp tục dạy học và làm thuốc.
Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Bộ, Nguyễn Đình Chiểu dùng thơ văn để cổ vũ tinh thần chiến đấu của nhân dân. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc”, viết để tưởng niệm những người nông dân đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Pháp.
Trong tác phẩm, Nguyễn Đình Chiểu đã nâng hình ảnh người nông dân áo vải lên thành những người anh hùng. Họ vốn chỉ quen với ruộng đồng nhưng khi đất nước bị xâm lược đã đứng lên chiến đấu.
Nguyễn Đình Chiểu cũng sáng tác nhiều tác phẩm khác, trong đó có “Lục Vân Tiên”, một tác phẩm lớn của văn học Việt Nam.
Điều đáng khâm phục là dù bị mù và sống trong hoàn cảnh khó khăn, ông vẫn không ngừng đóng góp cho đất nước bằng tri thức, giáo dục và văn chương. Nguyễn Đình Chiểu chứng minh rằng một người không nhất thiết phải cầm vũ khí mới có thể trở thành người anh hùng; đôi khi một ngòi bút cũng có thể trở thành vũ khí bảo vệ tinh thần của cả một dân tộc.



