NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU – NHÀ THƠ YÊU NƯỚC VÀ NGƯỜI THẦY CỦA NHÂN DÂN
Nguyễn Đình Chiểu là nhà thơ, nhà giáo và thầy thuốc nổi tiếng của Việt Nam thế kỷ XIX. Dù bị mù từ khi còn trẻ, ông vẫn vượt qua nghịch cảnh, mở trường dạy học, chữa bệnh và sáng tác nhiều tác phẩm giàu tinh thần yêu nước.
Nguyễn Đình Chiểu sinh năm 1822 tại Gia Định, nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh. Ông lớn lên trong một gia đình có truyền thống học hành và sớm theo đuổi con đường khoa cử.
Năm 1843, Nguyễn Đình Chiểu đỗ Tú tài. Sau đó, ông ra Huế học tập để chuẩn bị cho kỳ thi cao hơn.
Năm 1849, khi đang chuẩn bị thi, ông nhận tin mẹ mất. Ông trở về quê chịu tang. Trên đường về, do quá đau buồn và sức khỏe suy yếu, ông bị bệnh về mắt và dần mất thị lực.
Dù không còn nhìn thấy, Nguyễn Đình Chiểu không từ bỏ việc học và cống hiến cho xã hội. Ông học nghề thuốc, mở trường dạy học và chữa bệnh cho người dân.
Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kỳ, Nguyễn Đình Chiểu không trực tiếp cầm vũ khí nhưng dùng ngòi bút để cổ vũ tinh thần chống ngoại xâm.
Một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc, được viết để tưởng niệm những người nông dân đã chiến đấu và hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Pháp.
Tác phẩm khắc họa hình ảnh người nông dân vốn quen với ruộng đồng nhưng khi đất nước bị xâm lược đã đứng lên chiến đấu. Những câu văn giàu cảm xúc đã làm nổi bật lòng yêu nước và sự hy sinh của họ.
Nguyễn Đình Chiểu còn sáng tác Lục Vân Tiên, một truyện thơ Nôm nổi tiếng đề cao những phẩm chất như nghĩa khí, lòng nhân hậu, sự thủy chung và tinh thần trọng đạo lý.
Trong những năm cuối đời, ông tiếp tục dạy học, chữa bệnh và sáng tác tại Ba Tri, Bến Tre.
Nguyễn Đình Chiểu qua đời năm 1888. Ông để lại một di sản lớn về văn học, giáo dục và y học, đồng thời trở thành biểu tượng của tinh thần vượt qua nghịch cảnh.
Năm 2016, UNESCO ghi danh Nguyễn Đình Chiểu vào Danh sách Kỷ niệm các danh nhân và sự kiện quan trọng của UNESCO nhân dịp kỷ niệm 200 năm ngày sinh của ông.
Nguyễn Đình Chiểu cho thấy một con người vẫn có thể cống hiến mạnh mẽ dù gặp nghịch cảnh lớn. Không nhìn thấy ánh sáng, ông vẫn dùng tri thức, nghề thuốc và ngòi bút để giúp đỡ nhân dân và giữ gìn tinh thần yêu nước.



