Nguyễn Đình Chiểu và Tinh thần trượng nghĩa của nhà thơ mù
Nguyễn Đình Chiểu và Tinh thần trượng nghĩa của nhà thơ mù
Nguyễn Đình Chiểu sinh ra tại Gia Định (TP. Hồ Chí Minh ngày nay). Năm 1843, ông thi đỗ Tú tài. Năm 1849, khi đang ở Huế chuẩn bị thi Hội thì nhận được tin mẹ mất. Nguyễn Đình Chiểu vội vã bỏ thi để quay về Nam chịu tang mẹ.
Trên đường về, vì quá đau buồn thương khóc mẹ cộng với đường xá xa xôi vất vả, ông bị bệnh nặng và hỏng mất đôi mắt. Khi về đến quê nhà, ông vừa khiếm thị, vừa đối mặt với cảnh gia cảnh sa sút và người hôn phối từ hôn. Nhưng không gục ngã trước số phận, Nguyễn Đình Chiểu đã mở trường dạy học, bốc thuốc chữa bệnh cho nhân dân và viết văn thơ. Ông sáng tác tác phẩm "Lục Vân Tiên" nổi tiếng nhằm dạy đạo lý làm người: "Thấy sự bất bình chẳng tha".
Khi thực dân Pháp đánh chiếm Nam Kỳ, Nguyễn Đình Chiểu kiên quyết không hợp tác với giặc. Mặc dù mắt mù, ông vẫn tham gia bàn kế sách chống Pháp với các thủ lĩnh nghĩa quân như Trương Định, Phan Tôn. Bằng ngọn bút sắc bén, ông sáng tác bài "Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc" bất hủ – tác phẩm đầu tiên trong lịch sử văn học Việt Nam dựng nên tượng đài nghệ thuật về người nông dân đánh giặc.
Tên tướng Pháp từng tìm cách mua chuộc ông bằng cách trả lại ruộng đất cũ, nhưng ông thẳng thắn đáp: "Đất nhà vua còn bị chiếm, huống chi ruộng đất riêng của tôi". Nguyễn Đình Chiểu là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, khí tiết sĩ phu và nghị lực phi thường. Ông đã được UNESCO vinh danh là Danh nhân văn hóa thế giới.



