NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH - HUYẾT THƯ VÀ DÁNG ĐỨNG HIÊN NGANG GIỮA KHÁM CHÍ HÒA
Sự xuất hiện của Nguyễn Đình Chính đưa chúng ta trở về những ngày đầu gian khổ nhưng đầy khí phách của lực lượng Biệt động Sài Gòn thời kháng chiến chống Pháp. Nếu Nguyễn Thị Lài hay Đỗ Trọng Hường là những chiến sĩ biệt động của thời kỳ chống Mỹ, thì Nguyễn Đình Chính chính là người tiền bối đặt những viên gạch đầu tiên cho lối đánh "xuất quỷ nhập thần" giữa lòng đô thị, dùng huyết thư và lòng trung thành để tạc nên dáng đứng hiên ngang của một thế hệ. Giữa lòng Sài Gòn những năm cuối thập niê
Sự xuất hiện của Nguyễn Đình Chính đưa chúng ta trở về những ngày đầu gian khổ nhưng đầy khí phách của lực lượng Biệt động Sài Gòn thời kháng chiến chống Pháp. Nếu Nguyễn Thị Lài hay Đỗ Trọng Hường là những chiến sĩ biệt động của thời kỳ chống Mỹ, thì Nguyễn Đình Chính chính là người tiền bối đặt những viên gạch đầu tiên cho lối đánh "xuất quỷ nhập thần" giữa lòng đô thị, dùng huyết thư và lòng trung thành để tạc nên dáng đứng hiên ngang của một thế hệ.
Giữa lòng Sài Gòn những năm cuối thập niên 40, khi thực dân Pháp đang nỗ lực thiết lập bộ máy cai trị tàn bạo, có một lực lượng đã trở thành nỗi khiếp nhược của quân thù: Ban công tác Một. Và dẫn đầu lực lượng ấy là Nguyễn Đình Chính – người con ưu tú của quê hương lúa Thái Bình, người đã biến cuộc đời mình thành một bản tuyên ngôn bằng máu về lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc và Bác Hồ kính yêu.
Cảm nhận về Nguyễn Đình Chính trước hết là cảm nhận về một trí tuệ và bản lĩnh đặc biệt. Trong bối cảnh nội thành Sài Gòn bị bao vây bởi mạng lưới mật thám dày đặc, việc chỉ huy các trận đánh vào cơ quan đầu não địch đòi hỏi một sự mưu trí vượt bậc. Ông không chỉ là một chỉ huy quân sự, mà còn là một chiến sĩ trinh sát tài ba, biết cách thâm nhập vào những nơi hiểm yếu nhất để giáng những đòn chí mạng vào kẻ thù. Mỗi chiến công của ông là một lời khẳng định: Không có bức tường nào của quân xâm lược là không thể xuyên thủng khi lòng dân đã đồng thuận.
Điều khiến hậu thế xúc động và kính trọng nhất chính là khí tiết của ông trong ngục tù và trước pháp trường. Bị bắt năm 1947, trải qua hai năm ròng rã chịu đựng những ngón đòn tra tấn tàn khốc nhất của thực dân Pháp tại khám Chí Hòa, Nguyễn Đình Chính vẫn giữ vững sự im lặng sấm sét. Hình ảnh ông viết huyết thư gửi Bác Hồ trước khi ra đi không chỉ là một hành động tri ân lãnh tụ, mà là sự ký thác niềm tin sắt đá vào ngày độc lập của dân tộc. Giây phút ông đứng hiên ngang trước họng súng kẻ thù ngày 9-2-1949 đã biến pháp trường thành nơi tôn vinh chủ nghĩa anh hùng cách mạng, làm cho kẻ thù phải cúi đầu trước một linh hồn bất khuất.
Việc tên ông được đặt cho những con đường lớn tại TP. Hồ Chí Minh và quê hương Thái Bình hôm nay chính là sự hóa thân vào đời sống của người anh hùng. Ông không còn là một cái tên trong hồ sơ lưu trữ, mà đã trở thành một phần của nhịp sống, một biểu tượng nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình. Nguyễn Đình Chính dạy cho thế hệ trẻ bài học về sự dấn thân không điều kiện: Một khi đã chọn con đường phụng sự Tổ quốc, thì dù là thanh xuân hay tính mạng cũng sẵn sàng dâng hiến.
Đọc về Nguyễn Đình Chính, chúng ta thêm tự hào về sự kết nối Nam - Bắc. Người con Thái Bình đã ngã xuống trên đất Sài Gòn, máu của ông đã thấm vào lòng đất phương Nam để hoa độc lập được nở rộ. Ông mãi mãi là đóa hoa bất tử của lực lượng Biệt động, một tấm gương sáng ngời về lòng tận trung với Đảng, tận hiếu với dân mà mọi thế hệ người Việt đều phải nghiêng mình ngưỡng mộ.



