Cựu chiến binh

NGUYỄN ĐÌNH TỨ VÀ HÀNH TRÌNH ĐẶT NỀN MÓNG CHO VẬT LÝ HẠT NHÂN VIỆT NAM

Nguyễn Thị Yến Chi

Lâm Đồng25/08/2026xã Hà Tây (Xã Hà Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Đình Tứ (1932–1996) là một nhà vật lý Việt Nam có nhiều đóng góp cho nghiên cứu vật lý hạt nhân. Ông thuộc thế hệ những nhà khoa học đầu tiên tham gia xây dựng nền khoa học hiện đại của Việt Nam trong thời kỳ đất nước còn gặp rất nhiều khó khăn.

So với những nhà khoa học nổi tiếng hơn như Trần Đại Nghĩa hay Tạ Quang Bửu, tên tuổi Nguyễn Đình Tứ ít được nhắc đến. Tuy nhiên, câu chuyện về ông lại cho thấy quá trình xây dựng một ngành khoa học gần như từ con số không.

1. NGƯỜI THANH NIÊN ĐẾN VỚI VẬT LÝ

Nguyễn Đình Tứ sinh năm 1932 tại Nghệ An.

Từ khi còn trẻ, ông đã theo học khoa học tự nhiên và dành nhiều thời gian cho vật lý.

Sau khi đất nước giành độc lập, việc đào tạo các nhà khoa học trong nước gặp rất nhiều khó khăn. Các phòng thí nghiệm còn thiếu thốn, thiết bị nghiên cứu hạn chế và đội ngũ chuyên gia chưa nhiều.

Trong hoàn cảnh đó, Nguyễn Đình Tứ lựa chọn đi sâu vào lĩnh vực vật lý hạt nhân.

2. NGHIÊN CỨU MỘT LĨNH VỰC MỚI

Vật lý hạt nhân vào thời điểm đó là một lĩnh vực khoa học hiện đại, đòi hỏi thiết bị thí nghiệm phức tạp và kiến thức chuyên môn cao.

Nguyễn Đình Tứ có thời gian học tập và nghiên cứu ở nước ngoài, sau đó trở về Việt Nam.

Ông không chỉ tập trung vào nghiên cứu cá nhân mà còn tham gia đào tạo những thế hệ nhà vật lý trẻ.

Đối với ông, xây dựng khoa học không chỉ là tạo ra những công trình nghiên cứu mà còn phải tạo ra con người có khả năng tiếp tục nghiên cứu trong tương lai.

3. KHOA HỌC TRONG NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRANH

Chiến tranh khiến hoạt động nghiên cứu khoa học gặp rất nhiều trở ngại.

Các cơ sở nghiên cứu phải sơ tán, điều kiện thí nghiệm hạn chế và việc tiếp cận tài liệu khoa học quốc tế không dễ dàng.

Tuy vậy, những người làm khoa học vẫn cố gắng duy trì nghiên cứu và đào tạo.

Nguyễn Đình Tứ thuộc thế hệ đã cố gắng giữ cho hoạt động nghiên cứu vật lý không bị gián đoạn trong những năm tháng khó khăn đó.

Điều này có ý nghĩa quan trọng vì sau chiến tranh, Việt Nam cần một đội ngũ khoa học đủ khả năng tiếp tục phát triển các ngành khoa học cơ bản.

4. TỪ NGHIÊN CỨU ĐẾN XÂY DỰNG ĐỘI NGŨ KHOA HỌC

Một trong những đóng góp đáng chú ý của Nguyễn Đình Tứ là tham gia xây dựng lực lượng nghiên cứu vật lý hạt nhân ở Việt Nam.

Ông hướng dẫn và đào tạo nhiều cán bộ trẻ, góp phần hình thành một thế hệ các nhà vật lý mới.

Nhờ vậy, nghiên cứu vật lý hạt nhân ở Việt Nam dần có nền tảng để phát triển.

Ông cũng tham gia các hoạt động khoa học quốc tế, giúp kết nối các nhà khoa học Việt Nam với cộng đồng nghiên cứu bên ngoài.

5. MỘT NHÀ KHOA HỌC KHÔNG CHỈ ĐỂ LẠI CÔNG TRÌNH

Nguyễn Đình Tứ qua đời năm 1996.

Điều đáng nhớ về ông không chỉ nằm ở những nghiên cứu trong lĩnh vực vật lý hạt nhân.

Quan trọng hơn, ông thuộc thế hệ các nhà khoa học đã phải làm việc trong điều kiện rất thiếu thốn nhưng vẫn cố gắng xây dựng nền tảng cho khoa học Việt Nam.

Một nhà khoa học có thể để lại một phát minh, một công trình hoặc một lý thuyết.

Nhưng cũng có người để lại thứ khác: những học trò tiếp tục con đường nghiên cứu.

Nguyễn Đình Tứ thuộc nhóm thứ hai.

Câu chuyện của ông cho thấy khoa học không phải lúc nào cũng được xây dựng bằng những phòng thí nghiệm hiện đại. Đôi khi, nó bắt đầu từ những con người kiên trì học tập, nghiên cứu và đào tạo thế hệ tiếp theo trong những điều kiện khó khăn nhất.

Nguyễn Đình Tứ vì thế là một nhân vật đáng tìm hiểu khi nói về lịch sử khoa học Việt Nam hiện đại, đặc biệt là quá trình hình thành và phát triển của ngành vật lý hạt nhân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn