Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Đô Lương – Người truyền ngọn lửa cách mạng, lòng yêu nước cho thế hệ trẻ

Phan Thị Cẩm Nhung

Đắk Lắk17/08/2026xã Tuệ Tĩnh (Xã Tuệ Tĩnh)12 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Đô Lương, thường được mọi người thân mật gọi là chú Tư Lương, sinh năm 1954 trong một gia đình có truyền thống cách mạng tại vùng đất Đức Hòa, Long An. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng chiến tranh và câu chuyện cách mạng của nhiều thế hệ trong gia đình.

Gia đình ông có truyền thống tham gia phong trào yêu nước, cách mạng. Nhiều người thân của ông đã tham gia các cuộc đấu tranh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Mẹ ông từng làm việc tại Nhà Bảo sanh xã Bà Điểm, một cơ sở cách mạng hoạt động ngay trong vùng địch kiểm soát, đảm nhiệm việc tiếp tế tiền, thuốc men và lương thực cho chiến khu.

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, mới 14 tuổi, Nguyễn Đô Lương cùng người chị gái 16 tuổi rời gia đình, tham gia hoạt động cách mạng. Đầu tháng 4 năm ấy, ông được đưa vào Ban Tuyên huấn Trung ương Cục miền Nam, công tác tại Thông tấn xã Giải phóng và được đào tạo nghiệp vụ điện báo viên.

Tuổi đời còn rất trẻ nhưng chiến trường đã trở thành nơi ông trưởng thành. Công việc điện báo giúp ông tham gia phục vụ nhiều chiến dịch, góp phần chuyển tải thông tin phục vụ hoạt động chiến đấu của lực lượng cách mạng.

Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Đô Lương tiếp tục con đường học tập. Năm 1980, ông thi đậu vào ngành Xây dựng, Trường Đại học Bách khoa TP Hồ Chí Minh. Tốt nghiệp năm 1986, ông trở về công tác tại Quận 8 và từng đảm nhiệm nhiều vị trí trong lĩnh vực xây dựng, quản lý đô thị.

Trong quá trình công tác, ông tham gia chỉ đạo nhiều chương trình chỉnh trang đô thị, xây dựng và cải tạo trường học, nâng cấp đường phố, cầu và các công trình hạ tầng. Những công việc ấy góp phần vào quá trình thay đổi diện mạo Quận 8 trong thời kỳ phát triển.

Năm 2007, ông được điều động làm Trưởng ban Ban Quản lý đường sắt đô thị TP Hồ Chí Minh. Đây là lĩnh vực mới và nhiều thách thức, đòi hỏi sự nghiên cứu, tổ chức và phối hợp lâu dài. Ông cùng các đồng nghiệp từng bước nghiên cứu quy hoạch, xây dựng ý tưởng và đặt những nền tảng ban đầu cho sự phát triển đường sắt đô thị của thành phố.

Nhưng với Nguyễn Đô Lương, những năm tháng cống hiến không chỉ được tính bằng chức vụ hay công việc.

Sau khi nghỉ hưu, ông tiếp tục tham gia hoạt động tại địa phương, giữ vai trò Chủ nhiệm Câu lạc bộ Truyền thống kháng chiến Quận 8 và tham gia công tác liên lạc, giáo dục truyền thống. Ông cùng đồng đội vận động xây dựng nhà tình nghĩa, nhà tình thương và các công trình hỗ trợ gia đình chính sách, góp phần chăm lo cho những người từng có đóng góp cho đất nước.

Đặc biệt, ông dành nhiều tâm huyết cho việc kể lại lịch sử cho thế hệ trẻ.

Thông qua những buổi nói chuyện tại trường học và các chương trình giáo dục truyền thống, ông kể cho học sinh về những năm tháng chiến tranh, về những con người đã hy sinh tuổi trẻ cho độc lập, về những căn cứ cách mạng và những mất mát mà thế hệ đi trước từng trải qua.

Với ông, kể chuyện lịch sử không đơn thuần là nhắc lại những sự kiện đã qua. Điều quan trọng hơn là giúp người trẻ hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao công sức, mồ hôi và hy sinh của các thế hệ trước.

Từ một cậu bé 14 tuổi bước vào chiến trường, Nguyễn Đô Lương đã đi qua nhiều chặng đường của đất nước: từ chiến tranh đến hòa bình, từ người chiến sĩ trẻ đến người cán bộ xây dựng và cuối cùng là người tiếp tục gìn giữ ký ức cách mạng.

Câu chuyện của ông vì thế không chỉ thuộc về quá khứ. Đó còn là một lời nhắc nhở đối với thế hệ hôm nay: lịch sử chỉ thực sự sống khi những câu chuyện của người đi trước được tiếp tục kể, được thấu hiểu và được biến thành trách nhiệm trong cuộc sống hiện tại.

Thông điệp

“Giữ lửa ký ức – tiếp bước tương lai.”

Những câu chuyện của thế hệ đi trước không phải để chúng ta chỉ biết tự hào, mà để mỗi người trẻ hiểu mình đang có gì, đã nhận được gì và cần làm gì để xứng đáng với những hy sinh của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn