Nguyễn Đoàn Bảo Ngọc
Trong dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử dân tộc, có những cuộc đời thầm lặng mà vĩ đại, tựa như những bản trường ca bất tận. Một trong những biểu tượng cao đẹp nhất cho sự hy sinh và lòng kiên cường của người phụ nữ Việt Nam chính là cụ bà Trần Thị Viết. Sống qua ba thế kỷ, cuộc đời mẹ không chỉ là một pho sử sống của đất nước mà còn là minh chứng hùng hồn cho tinh thần "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Ngược dòng thời gian về cuối thế kỷ XIX, mẹ Viết sinh ra giữa vùng đất Tuyên Bình, Long An. Tuổi trẻ của mẹ gắn liền với nhịp sống của vùng Đồng Tháp Mười trù phú, nơi "cá tôm sẵn có, lúa trời trắng ngần". Mẹ lớn lên trong hương tràm, trong tiếng sóng rạch và cả trong những câu hò điệu lý của nghĩa binh Cần Vương. Mối tình bình dị giữa mẹ và người lính Cần Vương Nguyễn Văn Dành không chỉ là sự kết giao của tình yêu đôi lứa mà còn là sự đồng điệu của những trái tim yêu nước. Nhưng chiến tranh đã tàn nhẫn gõ cửa mái nhà nghèo. Cuộc đời mẹ là một chuỗi những ngày dài chờ đợi và hy sinh. Khi tiếng súng của kẻ thù phá tan sự bình yên của làng quê, mẹ đã lần lượt tiễn chồng, rồi đến những người con thân yêu ra trận. Hạnh phúc của người phụ nữ vốn dĩ nhỏ bé là mái ấm gia đình, nhưng mẹ đã gác lại niềm riêng để dâng hiến cho cái chung lớn lao của dân tộc. Mẹ chính là hậu phương vững chãi nhất, là người mẹ tần tảo sớm hôm, đan đệm, buôn cá để nuôi con, nuôi giấu cán bộ, giữ vững ngọn lửa cách mạng giữa vùng rốn lũ Tháp Mười. Vượt qua những nỗi đau mất mát tột cùng khi chồng và các con ngã xuống, mẹ vẫn đứng vững như cây tràm trước bão. Sống qua ba thế kỷ, đôi mắt mẹ đã chứng kiến biết bao đổi thay: từ những ngày lầm than dưới gót giày viễn chinh đến ngày đất nước rợp bóng cờ bay. Mẹ hưởng thọ 119 tuổi, một con số hiếm hoi nhưng cũng là minh chứng cho sức sống mãnh liệt, bền bỉ của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ Trần Thị Viết đã về với tổ tiên, nhưng hình ảnh người mẹ hiền từ với gương mặt in hằn dấu vết thời gian vẫn mãi là biểu tượng của đức hy sinh. Mẹ là đóa hoa sen thanh cao của vùng Đồng Tháp Mười, tỏa ngát hương thơm về lòng yêu nước cho thế hệ mai sau. Đứng trước cuộc đời của mẹ, chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và tự hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với những gì mẹ đã hiến dâng.


