Bài viết

Nguyễn Dư – Người trở về từ chiến tranh và ký ức về làng Thủy Triều

Tác giả: Nguyễn Ngọc Ánh Lớp: K13G.GDTH Trường Đại học Hải Dương

Lào Cai22/08/2026xã Thái Tân (Xã Thái Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với những người từng trực tiếp trải qua những năm tháng ấy, ký ức về quê hương, gia đình và những người đồng đội vẫn luôn còn nguyên. Câu chuyện của ông Nguyễn Dư, một người dân Thủy Triều từng bị bắt đi quân dịch rồi sau đó trở về tham gia lực lượng chiến đấu tại quê nhà, là một câu chuyện đặc biệt về sự lựa chọn và nghị lực của con người trong hoàn cảnh chiến tranh.

Từ người con ở lại quê nhà đến người lính quân dịch

Khi người anh trai tập kết ra Bắc, ông Nguyễn Dư ở lại quê hương để chăm sóc người mẹ già bị mù và hỗ trợ chị dâu nuôi các cháu nhỏ. Theo lời kể của ông, vì hoàn cảnh gia đình, ông sớm lập gia đình theo mong muốn của mẹ, hy vọng có thêm người cùng chăm lo cho gia đình.

Thế nhưng cuộc sống bình yên chẳng kéo dài. Không lâu sau khi lập gia đình, ông bị bắt đi quân dịch và bị đưa vào Phú Yên. Việc phải rời quê nhà khiến ông luôn canh cánh nỗi lo về người mẹ già, người vợ trẻ và gia đình ở phía sau.

Trong hoàn cảnh đất nước bị chia cắt và chiến tranh ngày càng khốc liệt, mỗi gia đình đều phải đối mặt với những mất mát và lựa chọn khó khăn. Với ông Dư, quê hương và gia đình vẫn là nơi ông luôn hướng về.

Trở về Thủy Triều và bước vào con đường chiến đấu

Khi phong trào đấu tranh tại làng Thủy Triều phát triển, người vợ trẻ của ông tìm cách vượt quãng đường xa vào Phú Yên để báo tin cho chồng.

Theo hồi ức của ông Nguyễn Dư, hai vợ chồng đã tìm cách xin phép trở về quê bằng lý do mẹ ông đang hấp hối. Sau khi được cho về, ông trở lại Thủy Triều và đoàn tụ với gia đình.

Không lâu sau đó, lực lượng du kích địa phương tìm đến nhờ ông sửa chữa một khẩu trung liên bị hỏng. Từng trải qua thời gian quân dịch và có hiểu biết về kỹ thuật, ông đã sửa được khẩu súng để tiếp tục sử dụng.

Đây là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời ông. Từ một người chỉ mong trở về chăm sóc gia đình, ông bắt đầu tham gia công việc của lực lượng du kích và trực tiếp bảo vệ quê hương.

Ban đầu, ông trực tiếp mang khẩu trung liên tham gia chiến đấu. Về sau, một thanh niên trong làng trở về và đảm nhận việc mang khẩu súng nặng, còn ông tiếp tục thực hiện những nhiệm vụ khác trong lực lượng địa phương.

Câu chuyện ấy cho thấy trong chiến tranh, không phải ai tham gia đấu tranh cũng bắt đầu từ một quyết định đã được chuẩn bị từ trước. Có những con người bị hoàn cảnh đẩy vào những lựa chọn khó khăn, rồi từ chính tình yêu quê hương và trách nhiệm với gia đình, họ từng bước đứng vào hàng ngũ chiến đấu.

Bị bắt và mất mát người vợ trẻ

Trong một trận chiến mà lực lượng hai bên có sự chênh lệch, ông Nguyễn Dư bị đối phương bao vây và bắt giữ. Sau đó, ông bị giam tại nhà lao Quảng Ngãi.

Những ngày tháng bị giam cầm đã trở nên đau đớn hơn khi ông nhận được tin người vợ trẻ qua đời vì trúng pháo. Khi ấy, người con của ông còn rất nhỏ, mới khoảng bốn tuổi; mẹ ông lại bị mù và cần người chăm sóc.

Mất mát ấy trở thành nỗi đau lớn đối với ông. Chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng của những người trực tiếp cầm súng mà còn để lại những gia đình mất đi người thân, những đứa trẻ thiếu cha hoặc mẹ và những người già phải sống trong cảnh chia lìa.

Theo lời kể của ông, trong một đêm, Đại đội Đặc công 506A tổ chức tập kích nhà lao Quảng Ngãi và giải thoát ông cùng một số người bị giam giữ.

Sau khi được giải thoát, ông tìm đường lên vùng căn cứ, tiếp tục tham gia lực lượng vũ trang và chiến đấu cho đến ngày đất nước thống nhất.

Những thông tin về quá trình bị bắt, thời gian giam giữ và cuộc giải thoát là hồi ức của chính ông Nguyễn Dư được báo chí ghi lại. Vì vậy, khi sử dụng trong tài liệu lịch sử chính thức, cần đối chiếu thêm với hồ sơ của đơn vị và các tư liệu liên quan để xác định đầy đủ các mốc thời gian, địa điểm.

Trở về cuộc sống đời thường

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nguyễn Dư trở về quê hương. Chiến tranh đã kết thúc nhưng cuộc sống sau chiến tranh vẫn còn rất nhiều khó khăn.

Sau này, ông lập gia đình lần nữa với một người đồng đội năm xưa. Hai vợ chồng cùng nhau gây dựng cuộc sống từ những điều giản dị nhất. Họ gắn bó với ruộng đồng, chăn nuôi và lao động sản xuất, từng bước dựng lại mái ấm gia đình.

Từ những năm tháng thiếu thốn, hai vợ chồng chắt chiu từng chút để xây dựng nhà cửa. Các con lần lượt trưởng thành, gia đình ngày càng đông vui. Đến tuổi già, ông bà có con cháu sum vầy bên cạnh.

Những trải nghiệm của cuộc đời khiến ông càng trân trọng cuộc sống bình yên. Ông thường nhắc nhở con cháu phải sống tốt, biết trân trọng những gì mình đang có và không quên những người đã hy sinh cho quê hương, đất nước.

Thủy Triều hôm nay

Từ một vùng quê từng trải qua chiến tranh ác liệt, Thủy Triều ngày nay đã có nhiều đổi thay. Những hố bom, công sự và dấu tích chiến tranh dần được thay thế bằng những con đường, ngôi nhà, ruộng đồng và vườn cây.

Người dân trở lại cuộc sống lao động sản xuất. Ruộng đất được cải tạo, đường làng được xây dựng khang trang hơn. Những hoạt động sản xuất nông nghiệp và đánh bắt thủy sản trên các dòng sông trong khu vực vẫn gắn bó với đời sống của người dân địa phương.

Sự đổi thay của Thủy Triều hôm nay càng khiến những người từng sống qua chiến tranh cảm nhận sâu sắc giá trị của hòa bình. Nơi từng vang tiếng súng giờ đã trở thành một khu dân cư bình yên, nơi những gia đình sinh sống, làm ăn và nuôi dạy con cháu.

Những câu chuyện của ông Nguyễn Dư, ông Võ Ngọc Thanh, bà Võ Thị Hạnh và nhiều người từng sống, chiến đấu tại Thủy Triều chính là những ký ức quý giá về một giai đoạn lịch sử đầy gian khổ.

Ký ức để trao truyền cho thế hệ sau

Điều còn lại sau chiến tranh không chỉ là những chiến công mà còn là số phận của những con người bình thường đã phải trải qua những biến cố phi thường.

Ông Nguyễn Dư từng là một người con ở lại quê hương để chăm sóc mẹ, một người chồng trẻ bị buộc phải xa gia đình, một người lính quân dịch, rồi trở thành người tham gia lực lượng chiến đấu tại chính quê hương mình. Ông từng bị bắt, mất người vợ đầu và tiếp tục vượt qua những năm tháng khắc nghiệt để trở về sau ngày đất nước thống nhất.

Cuộc đời ấy cho thấy chiến tranh đã tác động sâu sắc đến từng gia đình và từng số phận. Nhưng vượt lên trên những mất mát, con người vẫn có thể đứng dậy, xây dựng lại cuộc sống và hướng về tương lai.

Ngày nay, khi Thủy Triều đã trở nên bình yên, những câu chuyện của thế hệ đi trước càng cần được ghi nhớ và kể lại một cách trung thực, có căn cứ và tôn trọng lời chứng của nhân vật. Đó là cách để thế hệ trẻ hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay là thành quả được đánh đổi bằng biết bao công sức, mất mát và hy sinh của những người đi trước.

Ký ức về Thủy Triều vì thế không chỉ thuộc về quá khứ. Nó còn là sợi dây nối quá khứ với hiện tại, nhắc nhở mỗi thế hệ phải biết yêu quê hương, trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với những gì cha ông đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn