Nguyễn Du và cảm giác cô đơn
Cảm giác cô đơn xuất hiện nhiều trong thơ chữ Hán, đặc biệt khi Nguyễn Du đứng trước thiên nhiên rộng lớn hoặc những nơi xa lạ.
Một trong những cảm xúc dễ nhận thấy trong thơ Nguyễn Du là cô đơn.
Đó không nhất thiết là sự cô đơn vì không có người bên cạnh.
Đó còn là cảm giác của một con người đứng trước thời đại rộng lớn và nhận ra mình nhỏ bé.
Khi đi xa quê, Nguyễn Du nhìn thấy những cảnh vật mới nhưng không phải lúc nào cũng cảm thấy vui.
Càng đi nhiều, ông càng suy nghĩ.
Càng nhìn thấy nhiều, ông càng nhận ra những giới hạn của đời người.
Cảm giác ấy khiến thơ ông có một giọng điệu trầm lắng.
Nhưng cô đơn không khiến Nguyễn Du mất đi lòng yêu thương.
Ngược lại, chính sự nhạy cảm với cô đơn giúp ông dễ nhận ra nỗi cô đơn của người khác.



