Nguyễn Du và thiên nhiên
Thiên nhiên trong thơ Nguyễn Du không chỉ là phông nền mà thường gắn với tâm trạng và những suy nghĩ của nhà thơ.
Nguyễn Du đi qua rất nhiều vùng đất.
Vì vậy, thơ ông có rất nhiều hình ảnh thiên nhiên.
Có núi.
Có sông.
Có trăng.
Có mây.
Có những con đường dài.
Nhưng thiên nhiên trong thơ ông hiếm khi chỉ tồn tại để làm đẹp cho bức tranh.
Cảnh vật thường gắn với tâm trạng.
Một dòng sông có thể khiến ông nghĩ về thời gian.
Một ngọn núi có thể gợi nhớ quá khứ.
Một buổi chiều có thể làm nổi bật cảm giác cô đơn.
Đây là cách Nguyễn Du biến cảnh vật thành một phần của đời sống tinh thần.
Thiên nhiên không nói thay con người, nhưng nó phản chiếu tâm trạng của con người.



