Nguyễn Đức Anh Tú
Chiếc khăn tay nơi tuyến lửa
Chiếc khăn tay nơi tuyến lửa
Ngày nhập ngũ, Lâm chỉ kịp mang theo một chiếc khăn tay mẹ đưa. Bà bảo: “Khi nào nhớ nhà thì lấy ra mà nhìn.” Chiếc khăn nhỏ, viền chỉ xanh, có thêu vụng về hai chữ “Bình an”. Những ngày hành quân xuyên rừng, qua suối, chiếc khăn luôn nằm trong túi áo ngực, như một phần hơi ấm gia đình. Một lần đơn vị bị phục kích, Lâm bị thương ở vai. Máu thấm ướt áo, anh lặng lẽ rút chiếc khăn ra băng tạm vết thương. Người đồng đội bên cạnh thấy vậy liền trách: “Sao không giữ lại làm kỷ niệm?” Lâm chỉ cười: “Giữ mạng đã, kỷ niệm còn đó.” Sau trận đánh, anh sống sót, chiếc khăn loang đỏ nhưng vẫn nguyên vẹn hai chữ “Bình an”. Nhiều năm sau, khi trở về, anh trao lại chiếc khăn cho mẹ. Bà nâng niu, không giặt đi vết máu, vì đó là minh chứng cho những ngày tháng con trai bà đã đi qua, nơi ranh giới giữa sống và chết chỉ cách nhau một sợi chỉ mong manh.



