NGUYỄN ĐỨC CẢNH – LỜI THỀ TUỔI TRẺ
NGUYỄN ĐỨC CẢNH – LỜI THỀ TUỔI TRẺ
NGUYỄN ĐỨC CẢNH – LỜI THỀ TUỔI TRẺ
Những năm đầu thế kỷ XX, khi đất nước còn dưới ách thực dân, Nguyễn Đức Cảnh đã sớm tìm đến con đường cách mạng.
Tuổi trẻ của ông không gắn với những ngày tháng bình yên. Đó là những chuyến đi bí mật, những cuộc gặp trong bóng tối và những lần phải đối mặt với sự truy bắt của kẻ thù.
Ông tham gia tổ chức cách mạng, vận động công nhân và nhân dân đứng lên đấu tranh.
Năm 1932, Nguyễn Đức Cảnh bị thực dân Pháp bắt.
Trong nhà tù, những trận đòn và sự tra khảo không thể khiến người chiến sĩ ấy từ bỏ niềm tin.
Ông hiểu rằng mình có thể mất mạng, nhưng lý tưởng mà mình theo đuổi sẽ không vì thế mà biến mất.
Ngày 31 tháng 7 năm 1932, Nguyễn Đức Cảnh bị xử tử tại Hải Phòng.
Ông ra đi khi mới 24 tuổi.
Hai mươi bốn năm — một tuổi đời còn quá trẻ để nói lời vĩnh biệt.
Phía trước đáng lẽ vẫn còn những năm tháng của tình yêu, gia đình và những ước mơ chưa hoàn thành.
Nhưng lịch sử đã đặt lên vai người thanh niên ấy một lựa chọn lớn hơn cuộc đời riêng.
Nguyễn Đức Cảnh đã chọn ở lại với lý tưởng của mình đến phút cuối.
Có những tuổi trẻ không kịp nhìn thấy ngày mình mơ ước. Nhưng chính sự hy sinh của họ đã góp phần mở đường cho một ngày mai mà những thế hệ sau được sống trong tự do.



