Nguyễn Đức Cảnh: Người chiến sĩ cộng sản kiên trung, nhà báo cách mạng lỗi lạc
Đọc về cuộc đời và sự nghiệp của đồng chí Nguyễn Đức Cảnh, tôi cảm nhận sâu sắc hình ảnh một người chiến sĩ cộng sản kiên trung, một nhà lãnh đạo trẻ tuổi giàu nhiệt huyết và cũng là một trong những người đặt nền móng cho phong trào công nhân, tổ chức Công đoàn Việt Nam. Cuộc đời đồng chí tuy ngắn ngủi nhưng những cống hiến và tinh thần hy sinh của đồng chí đã trở thành một dấu son đáng tự hào trong lịch sử cách mạng dân tộc.
Sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo, giàu truyền thống yêu nước, Nguyễn Đức Cảnh sớm thấu hiểu nỗi khổ của người lao động. Đồng chí không chỉ đồng cảm với công nhân mà còn nhận ra sức mạnh to lớn của giai cấp công nhân khi được tổ chức và đoàn kết. Từ nhận thức ấy, đồng chí đã trực tiếp tham gia vận động, tổ chức phong trào công nhân, góp phần đưa những cuộc đấu tranh tự phát trở thành phong trào có tổ chức, có mục tiêu và phương hướng rõ ràng.
Tôi đặc biệt ấn tượng với vai trò của đồng chí trong sự ra đời của Tổng Công hội đỏ Bắc Kỳ ngày 28-7-1929. Trên cương vị Hội trưởng lâm thời, Nguyễn Đức Cảnh không chỉ tổ chức phong trào mà còn rất coi trọng công tác tuyên truyền, giáo dục. Đồng chí trực tiếp phụ trách Báo Lao Động và Tạp chí Công Hội Đỏ, góp phần truyền bá đường lối cách mạng, nâng cao nhận thức và tinh thần đoàn kết của công nhân. Trong điều kiện thiếu thốn và luôn bị mật thám theo dõi, việc đưa Báo Lao Động ra số đầu tiên ngày 14-8-1929 là minh chứng rõ nét cho ý chí, trí tuệ và tinh thần trách nhiệm của người cán bộ cách mạng.
Sau khi tham dự Hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam tháng 2-1930, đồng chí được giao nhiều trọng trách quan trọng. Dù ở Hải Phòng hay Trung Kỳ, Nguyễn Đức Cảnh luôn hết lòng với công việc, đặc biệt chú trọng xây dựng tổ chức và hệ thống báo chí cách mạng. Qua đó, tôi càng hiểu rằng đấu tranh cách mạng không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn đòi hỏi tri thức, khả năng tổ chức và nghệ thuật tuyên truyền để tập hợp quần chúng.
Điều khiến tôi xúc động nhất là khí tiết kiên trung của đồng chí trong những ngày cuối đời. Bị thực dân Pháp bắt và tra tấn bằng nhiều hình thức, Nguyễn Đức Cảnh vẫn nhất quyết không khai nhận. Ngày 31-7-1932, đồng chí bị xử tử tại đề lao Hải Phòng khi mới 24 tuổi. Sự hy sinh ấy là mất mát lớn đối với cách mạng, nhưng đồng thời cũng trở thành biểu tượng của lòng trung thành với lý tưởng và ý chí bất khuất trước kẻ thù.
Ngày nay, Khu lưu niệm đồng chí Nguyễn Đức Cảnh tại quê hương là nơi lưu giữ những tư liệu và dấu tích quý báu về cuộc đời người chiến sĩ cách mạng. Việc tìm thấy và đưa hài cốt đồng chí về an nghỉ tại quê nhà càng thể hiện sự tri ân sâu sắc của Đảng, Nhà nước và nhân dân đối với những người đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Tấm gương Nguyễn Đức Cảnh giúp tôi nhận thức rõ hơn giá trị của lý tưởng, trách nhiệm và sự cống hiến. Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình cần biết trân trọng những hy sinh của cha ông, không ngừng học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm với cộng đồng. Cuộc đời đồng chí Nguyễn Đức Cảnh tuy ngắn nhưng đã để lại một bài học lớn: khi con người có lý tưởng đúng đắn và niềm tin vững vàng, tuổi trẻ dù ngắn ngủi vẫn có thể tạo nên những giá trị trường tồn.



