Nguyễn Đức Cảnh – Người cộng sản kiên trung đến phút cuối
Những năm đầu thế kỷ XX, phong trào cách mạng Việt Nam còn non trẻ, đối mặt với muôn vàn khó khăn, thử thách. Trong bối cảnh ấy, Nguyễn Đức Cảnh – một thanh niên trí thức, đã sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng và dấn thân vào con đường đấu tranh.
Ông là một trong những người sáng lập tổ chức Công hội đỏ – tiền thân của Công đoàn Việt Nam ngày nay. Không chỉ hoạt động trong bí mật, ông còn trực tiếp vận động công nhân đứng lên đấu tranh đòi quyền lợi, góp phần lan tỏa tinh thần cách mạng trong quần chúng.
Nhưng con đường ấy không hề bằng phẳng. Năm 1930, ông bị thực dân Pháp bắt giữ. Trong nhà tù, ông bị tra tấn dã man nhằm khai thác thông tin về tổ chức cách mạng.
Chúng dùng đủ mọi thủ đoạn: dụ dỗ, đe dọa, đánh đập. Nhưng trước tất cả, Nguyễn Đức Cảnh vẫn giữ vững lập trường. Ông không khai báo, không dao động, không để lộ bất kỳ bí mật nào.
Người ta kể lại rằng, trong những ngày cuối cùng trước khi bị xử tử, ông vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Ông không than thân trách phận, không tỏ ra sợ hãi. Trái lại, ông dành thời gian suy nghĩ về tương lai cách mạng, về con đường mà thế hệ sau sẽ tiếp bước.
Ngày ra pháp trường, ông bước đi dứt khoát. Không một lời van xin. Không một ánh mắt run sợ.
Sự hy sinh của Nguyễn Đức Cảnh không chỉ là mất mát, mà là sự tiếp lửa. Ông đã góp phần đặt nền móng cho phong trào công nhân Việt Nam – một lực lượng quan trọng trong sự nghiệp cách mạng.



