Nguyễn Đức Cảnh – người “giữ trái tim sáng giữa lửa đạn”
Giữa những năm tháng chiến tranh rực lửa, khi tuổi trẻ của nhiều người chỉ mới bắt đầu mơ ước, Nguyễn Đức Cảnh – chàng trai quê nhỏ ở Thái Bình – đã lựa chọn con đường rời ghế nhà trường để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Giữa những năm tháng chiến tranh rực lửa, khi tuổi trẻ của nhiều người chỉ mới bắt đầu mơ ước, Nguyễn Đức Cảnh – chàng trai quê nhỏ ở Thái Bình – đã lựa chọn con đường rời ghế nhà trường để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Mới 18 tuổi, Cảnh đã là một trong những chiến sĩ trẻ nhất của đơn vị trinh sát. Dáng người gầy, mặt còn phảng phất nét trẻ con, nhưng đôi mắt thì sáng và kiên định lạ thường. Đồng đội kể rằng Cảnh ít nói, hay cười, nhưng một khi nhận nhiệm vụ thì tuyệt đối không bao giờ chần chừ.
“Để anh đi trước!”
Một lần, đơn vị nhận lệnh trinh sát vào hang ổ địch. Đó là con đường toàn mìn và ổ phục kích, ai đi trước cũng cực kỳ nguy hiểm. Khi chỉ huy vừa hỏi “Ai xung phong?”, Cảnh lập tức bước lên:
“Để anh đi trước. Em còn trẻ, chạy nhanh… nếu có gì bất trắc, còn kịp báo cho các anh.”
Không ai ngờ câu nói giản dị ấy lại trở thành lời cuối cùng Cảnh nói với đồng đội.
Trong trận ấy, Cảnh đã phát hiện địch từ xa, kịp bắn tín hiệu cảnh báo. Nhưng khi đưa đồng đội thoát khỏi vòng vây, anh bị trúng đạn và ngã xuống ngay trên mảnh đất mình vừa cứu.
Anh hy sinh khi còn chưa kịp viết trọn lá thư gửi mẹ. Lá thư được tìm thấy trong ba lô, chỉ có vài dòng:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Nếu có ngày con không trở về, mẹ đừng buồn. Con chỉ muốn sau này, đất nước mình đừng còn chiến tranh nữa.”
Một tuổi trẻ hóa thành bất tử
Cảnh ra đi khi chưa kịp trải qua một tình yêu đầu, chưa kịp nhìn lại cánh đồng lúa quê mỗi mùa tháng Ba chín vàng… Nhưng chính tuổi trẻ ấy đã trở thành ngọn lửa dẫn đường cho biết bao thế hệ.
Người dân quê anh vẫn kể rằng mỗi lần nhắc đến Nguyễn Đức Cảnh, ai cũng thấy lòng mình ấm lại:
ấm vì sự dũng cảm,
ấm vì sự tử tế,
ấm vì một trái tim trẻ mà biết yêu Tổ quốc đến cuối cùng.
Ngày anh hy sinh, đồng đội đứng lặng rất lâu. Có người nói nhỏ:
“Nó đi rồi… nhưng cái cách nó sống thì còn mãi.”



