Anh hùng Lao động

Nguyễn Đức Cảnh – Người thanh niên viết nên khát vọng độc lập bằng cả cuộc đời

Thái Nguyên10/08/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN (Đoàn xã Nghĩa Trung)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Có những con người sống không dài, nhưng lý tưởng của họ lại trường tồn cùng dân tộc. Nguyễn Đức Cảnh là một người như thế. Ông đã dùng tuổi trẻ của mình để thắp lên ngọn lửa cách mạng, để lại cho các thế hệ hôm nay một bài học lớn về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến."

Mỗi lần đọc về lịch sử cách mạng Việt Nam, tôi luôn xúc động trước những người thanh niên đã sớm lựa chọn con đường đầy gian nan vì độc lập của dân tộc. Trong số đó, đồng chí Nguyễn Đức Cảnh là một tấm gương đặc biệt. Ông không chỉ là một nhà lãnh đạo cách mạng tài năng mà còn là người dành trọn tuổi xuân để chăm lo cho phong trào công nhân, góp phần đặt nền móng cho sự phát triển của tổ chức công đoàn Việt Nam.

Nguyễn Đức Cảnh sinh ngày 2 tháng 2 năm 1908 tại huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình, trong một gia đình có truyền thống hiếu học và yêu nước. Từ khi còn là học sinh, ông đã sớm nhận thức được nỗi đau mất nước và khát vọng giải phóng dân tộc. Chứng kiến cảnh người lao động bị bóc lột, người thanh niên Nguyễn Đức Cảnh hiểu rằng muốn đất nước có tự do thì trước hết phải khơi dậy sức mạnh của nhân dân.

Với lòng nhiệt huyết và ý chí kiên cường, ông nhanh chóng tham gia các tổ chức yêu nước, tích cực tuyên truyền, vận động thanh niên và công nhân đứng lên đấu tranh. Ở tuổi đôi mươi, khi nhiều người còn đang tìm hướng đi cho cuộc đời mình, Nguyễn Đức Cảnh đã lựa chọn con đường cách mạng – con đường đầy gian khổ nhưng cũng đầy vinh quang.

Năm 1929, ông là một trong những người tham gia thành lập Đông Dương Cộng sản Đảng, góp phần quan trọng vào sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam đầu năm 1930. Cũng trong thời gian này, ông đã sáng lập Tổng Công hội Đỏ Bắc Kỳ – tổ chức tiền thân của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam ngày nay.

Đối với Nguyễn Đức Cảnh, công nhân không chỉ là lực lượng lao động mà còn là sức mạnh to lớn của cách mạng. Ông luôn gần gũi với người lao động, lắng nghe tâm tư của họ và tổ chức nhiều hoạt động nhằm nâng cao nhận thức, khơi dậy tinh thần đoàn kết và ý chí đấu tranh.

Điều khiến tôi khâm phục nhất là dù tuổi đời còn rất trẻ, Nguyễn Đức Cảnh đã thể hiện bản lĩnh của một nhà tổ chức tài năng. Ông làm việc không mệt mỏi, đi nhiều nơi để xây dựng cơ sở cách mạng, đào tạo cán bộ và gây dựng niềm tin trong quần chúng.

Nhưng con đường cách mạng chưa bao giờ bằng phẳng.

Thực dân Pháp liên tục đàn áp phong trào cách mạng. Năm 1931, Nguyễn Đức Cảnh bị bắt. Trong nhà lao, ông phải chịu nhiều đòn tra tấn dã man. Kẻ thù tìm mọi cách buộc ông khai báo và từ bỏ lý tưởng.

Thế nhưng, người thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi ấy vẫn giữ vững khí tiết.

Ông không phản bội đồng chí.

Không phản bội nhân dân.

Không phản bội lý tưởng mà mình đã lựa chọn.

Ngày 31 tháng 7 năm 1932, tại Hải Phòng, thực dân Pháp đã xử chém Nguyễn Đức Cảnh khi ông mới 24 tuổi.

Hai mươi bốn tuổi – độ tuổi của những ước mơ và hoài bão – nhưng ông đã hiến dâng tất cả cho đất nước.

Đọc đến đây, tôi không khỏi lặng người.

Nếu được sống lâu hơn, có lẽ Nguyễn Đức Cảnh còn có thể cống hiến rất nhiều cho cách mạng. Nhưng chính sự hy sinh của ông đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho các thế hệ đi sau, để ngọn lửa đấu tranh không bao giờ tắt.

Ngày nay, tên tuổi Nguyễn Đức Cảnh được đặt cho nhiều trường học, đường phố, công trình và các tổ chức công đoàn trên cả nước. Tại Thái Bình và Hải Phòng có nhiều khu tưởng niệm lưu giữ những kỷ vật và câu chuyện về cuộc đời ông.

Mỗi lần nhìn những hàng công nhân hăng say lao động trong các nhà máy, tôi lại nghĩ đến Nguyễn Đức Cảnh – người đã dành cả tuổi trẻ để vun đắp phong trào công nhân Việt Nam. Những thành quả của đất nước hôm nay cũng có phần đóng góp từ nền móng mà ông và các đồng chí đã gây dựng.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi nhận ra rằng sự tri ân đẹp nhất đối với Nguyễn Đức Cảnh không chỉ là những nén hương hay những lời tưởng nhớ, mà còn là sự nỗ lực trong học tập, lao động và cống hiến.

Tuổi trẻ hôm nay cần nuôi dưỡng khát vọng vươn lên, không ngừng học hỏi, làm chủ khoa học – công nghệ, rèn luyện đạo đức, giữ gìn tinh thần đoàn kết và trách nhiệm với cộng đồng. Đó chính là cách để tiếp nối lý tưởng mà Nguyễn Đức Cảnh đã dành trọn cuộc đời theo đuổi.

"Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ kể về những năm tháng đấu tranh gian khổ, mà còn kể về những con người đã biến tuổi trẻ thành ngọn lửa soi đường cho dân tộc.

Nguyễn Đức Cảnh là một ngọn lửa như thế.

Một ngọn lửa được thắp lên từ lòng yêu nước.

Một ngọn lửa được nuôi dưỡng bằng lý tưởng cách mạng.

Và là một ngọn lửa vẫn đang truyền cảm hứng cho hàng triệu người Việt Nam hôm nay.

Xin được khép lại bài kể bằng một lời nhắn gửi:

Cuộc đời của Nguyễn Đức Cảnh tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại giá trị lớn lao cho dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay hãy sống xứng đáng với sự hy sinh của các bậc tiền bối bằng cách học tập chăm chỉ, lao động sáng tạo, sống trung thực, trách nhiệm và luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Khi mỗi người trẻ biết cống hiến bằng trí tuệ và trái tim, ngọn lửa mà Nguyễn Đức Cảnh đã thắp lên sẽ mãi rực sáng trên hành trình phát triển của đất nước Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn