NGUYỄN ĐỨC ĐIỆP – NHỮNG KÝ ỨC LẶNG MÀ SÂU
NGUYỄN ĐỨC ĐIỆP – NHỮNG KÝ ỨC LẶNG MÀ SÂU
NGUYỄN ĐỨC ĐIỆP – NHỮNG KÝ ỨC LẶNG MÀ SÂU
Chiều muộn. Ánh nắng yếu dần. Ông Nguyễn Đức Điệp ngồi bên cửa, tay cầm chén trà.
“Có những chuyện nhớ mãi không quên…”, ông nói.
Ông là người ít nói, nhưng mỗi khi nhắc về quá khứ, giọng ông trở nên trầm hơn. Những năm tháng khó khăn đã để lại trong ông nhiều ký ức sâu sắc.
Ông kể: “Ngày xưa làm vất vả, nhưng ai cũng cố gắng… không ai bỏ cuộc”. Những âm thanh quen thuộc – tiếng bước chân, tiếng lao động – như vẫn còn vang trong trí nhớ.
Sau này, khi cuộc sống ổn định hơn, ông vẫn giữ lối sống giản dị. Không phô trương, không cầu kỳ, ông chọn sự bình yên.
Trong gia đình, ông là người điềm tĩnh, luôn lắng nghe. Những lời ông nói không nhiều, nhưng luôn có sức nặng.
Ông nhấp ngụm trà, nói khẽ: “Qua được những năm tháng ấy rồi… giờ chỉ mong yên ổn”.
Năm sinh: 1953



