Cựu chiến binh

NGUYỄN ĐỨC DƯƠNG – MÙA XUÂN DỪNG LẠI Ở TUỔI THANH XUÂN

NGUYỄN ĐỨC DƯƠNG – MÙA XUÂN DỪNG LẠI Ở TUỔI THANH XUÂN

Ninh Bình06/08/2026Phường Tân Mai (Đoàn phường Tân Mai)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN ĐỨC DƯƠNG – MÙA XUÂN DỪNG LẠI Ở TUỔI THANH XUÂN

Có những cái tên được khắc trên bia đá. Có những cuộc đời được ghi trong lịch sử. Và cũng có những người con của quê hương Tân Mai, tuy đã nằm lại nơi chiến trường từ hơn nửa thế kỷ trước, nhưng hình ảnh và sự hy sinh của các anh vẫn sống mãi trong ký ức của quê hương.

Liệt sĩ Nguyễn Đức Dương là một trong những người con như thế.

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, đất nước vẫn chìm trong bom đạn. Trên khắp các chiến trường, biết bao người lính trẻ đang ngày đêm chiến đấu vì một khát vọng giản dị mà thiêng liêng: độc lập cho Tổ quốc, hòa bình cho Nhân dân và ngày thống nhất non sông.

Ở quê nhà, những chuyến xe chở thanh niên nối tiếp nhau lên đường nhập ngũ. Những mái nhà tiễn con trong nước mắt nhưng cũng đầy tự hào. Những người mẹ, người cha hiểu rằng, con mình có thể sẽ không trở về, nhưng Tổ quốc thì nhất định phải trường tồn.

Nguyễn Đức Dương cũng đã bước lên chuyến đi ấy.

Rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, anh mang theo tình yêu gia đình, tình yêu xóm làng và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Trên vai người lính là ba lô, là cây súng, nhưng trong tim là hình bóng quê hương với những con đường ven biển, những mùa lúa chín, những tiếng sóng quê nhà vẫn ngày đêm vỗ bờ.

Chiến tranh chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Mỗi bước hành quân đều đối mặt với bom đạn. Mỗi cánh rừng, mỗi con suối đều có thể trở thành chiến trường. Người lính trẻ phải vượt qua biết bao gian khổ, thiếu thốn, hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.

Và rồi...

Năm 1971, Nguyễn Đức Dương đã anh dũng hy sinh.

Anh mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân – độ tuổi đẹp nhất của một con người. Những dự định còn dang dở, những ước mơ về một mái ấm, về ngày trở lại quê hương... đều gửi lại nơi chiến trường.

Nhưng sự hy sinh ấy không hề vô nghĩa.

Bởi từ những người lính như anh, đất nước đã có ngày toàn thắng mùa Xuân năm 1975. Từ sự ngã xuống của biết bao thế hệ, dân tộc Việt Nam đã viết nên bản anh hùng ca bất diệt về lòng yêu nước và ý chí quật cường.

Hôm nay, trên quê hương Tân Mai đang từng ngày đổi mới, những con đường bê tông rộng mở, những ngôi trường khang trang, những khu dân cư ngày càng phát triển... đều có một phần được đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương của các anh.

Tên tuổi liệt sĩ Nguyễn Đức Dương có thể chỉ là một dòng khắc trên bia tưởng niệm, nhưng đối với quê hương, đó là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tinh thần sẵn sàng hiến dâng vì độc lập, tự do.

Mỗi dịp tháng Bảy tri ân, mỗi nén hương được thắp lên trước anh linh các anh hùng liệt sĩ không chỉ là sự tưởng nhớ, mà còn là lời hứa của thế hệ hôm nay: sẽ sống xứng đáng hơn, lao động tốt hơn, học tập tốt hơn, góp sức xây dựng quê hương Tân Mai ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh, nhưng không bao giờ làm phai nhạt lòng biết ơn.

Xin nghiêng mình trước anh linh liệt sĩ Nguyễn Đức Dương – người con ưu tú của quê hương Tân Mai đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Các thế hệ hôm nay và mai sau sẽ mãi ghi nhớ công lao của anh. Máu của các anh đã tô thắm màu cờ đỏ, để đất nước được nở hoa độc lập, kết trái hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn