NGUYỄN ĐỨC DƯƠNG – THÁNG BẢY, QUÊ HƯƠNG LẠI NHẮC TÊN ANH
NGUYỄN ĐỨC DƯƠNG – THÁNG BẢY, QUÊ HƯƠNG LẠI NHẮC TÊN ANH

"Có những cái tên chỉ được gọi khẽ trong tháng Bảy, nhưng lại vang vọng suốt chiều dài lịch sử của quê hương."
Tháng Bảy về, những cơn mưa mùa hạ làm dịu đi cái nắng oi nồng, cũng là lúc lòng người lắng lại để hướng về những người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Trên khắp mọi miền đất nước, những nén hương được thắp lên, những bó hoa được đặt trước tượng đài, trước nghĩa trang liệt sĩ. Đó không chỉ là một nghi lễ tri ân, mà còn là sự tiếp nối của đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" đã trở thành cội rễ trong tâm hồn người Việt.
Trong niềm thành kính ấy, quê hương Tân Mai luôn nhớ đến liệt sĩ Nguyễn Đức Dương – người con đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường để góp phần viết nên trang sử vẻ vang của dân tộc.
Mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh của riêng mình. Có thế hệ dựng làng, mở đất. Có thế hệ kiến thiết quê hương sau chiến tranh. Còn thế hệ của Nguyễn Đức Dương mang trên vai sứ mệnh bảo vệ độc lập của Tổ quốc. Đó là một sứ mệnh đầy gian khổ, nơi mỗi bước chân đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, lòng quả cảm và đôi khi bằng cả cuộc đời.
Đầu những năm 70, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt. Những người lính trẻ ra trận không mang theo lời hứa về ngày trở về, bởi chính họ cũng hiểu rằng chiến tranh không cho ai quyền lựa chọn số phận. Điều duy nhất họ có thể lựa chọn là cách mình sống và cống hiến. Nguyễn Đức Dương đã chọn sống một cuộc đời xứng đáng với Tổ quốc, với quê hương và với truyền thống của thế hệ mình.
Năm 1971, anh đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của anh để lại khoảng trống không gì bù đắp được đối với gia đình và người thân. Nhưng từ sự hy sinh ấy, quê hương có thêm một người con để tự hào, đất nước có thêm một trang sử được viết bằng lòng quả cảm của tuổi trẻ Việt Nam.
Có người từng nói rằng, điều khiến một con người còn sống mãi không phải là họ sống bao lâu, mà là họ để lại điều gì cho cuộc đời. Nguyễn Đức Dương đã không có một cuộc đời dài, nhưng anh đã để lại cho quê hương một di sản vô giá – đó là tấm gương về lòng yêu nước, về sự lựa chọn đầy trách nhiệm của tuổi trẻ trước vận mệnh dân tộc.
Ngày hôm nay, khi những đoàn viên, thanh niên của Tân Mai thắp lên những ngọn nến tri ân, chăm sóc Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ hay tham gia các hoạt động vì cộng đồng, đó không chỉ là những việc làm mang ý nghĩa phong trào. Trong sâu thẳm, đó còn là lời hứa lặng lẽ của thế hệ hôm nay với thế hệ đi trước: sẽ tiếp tục gìn giữ những thành quả mà các anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân để giành lấy.
Thời gian có thể phủ lên vạn vật màu của năm tháng, nhưng không thể phủ mờ ký ức về những người đã sống vì Tổ quốc. Trên mảnh đất Tân Mai hôm nay, tên của Nguyễn Đức Dương vẫn được nhắc đến với tất cả sự trân trọng. Đó là niềm tự hào của quê hương, là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình và cũng là động lực để mỗi người dân sống trách nhiệm hơn với mảnh đất mình đang gắn bó.
Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Đức Dương. Dẫu anh đã đi xa từ mùa hè năm ấy, nhưng mỗi độ tháng Bảy trở về, quê hương lại nhắc tên anh bằng lòng biết ơn sâu sắc. Và chừng nào truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" còn được gìn giữ, chừng đó người con của Tân Mai vẫn còn sống mãi trong ký ức của quê hương và trong trái tim của các thế hệ hôm nay.


