NGUYỄN ĐỨC DƯƠNG – TUỔI HAI MƯƠI GỬI LẠI CHIẾN TRƯỜNG
NGUYỄN ĐỨC DƯƠNG – TUỔI HAI MƯƠI GỬI LẠI CHIẾN TRƯỜNG

"Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những điều họ để lại thì mãi mãi trường tồn cùng đất nước."
Trên hành trình dựng xây và bảo vệ Tổ quốc, mỗi vùng quê đều có những người con đã lặng lẽ viết nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình. Họ không mong được ghi nhớ bằng những lời ngợi ca, mà chỉ mong đất nước có ngày hòa bình, Nhân dân được sống trong độc lập, tự do.
Liệt sĩ Nguyễn Đức Dương là một người con như thế của quê hương Tân Mai.
Đầu những năm 70 của thế kỷ trước, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt. Trên khắp các chiến trường, lớp lớp thanh niên Việt Nam tiếp bước nhau lên đường. Họ tạm gác lại mái ấm gia đình, những ước mơ tuổi trẻ và cả tương lai phía trước để nhận lấy một sứ mệnh lớn lao hơn – bảo vệ Tổ quốc.
Nguyễn Đức Dương cũng mang theo khát vọng ấy.
Đối với anh, khoác lên mình màu áo người lính không chỉ là trách nhiệm của tuổi trẻ mà còn là niềm tự hào của người con sinh ra trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước.
Ở nơi chiến trường, giữa bom đạn và khói lửa, người lính không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm mà còn bằng niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước sẽ liền một dải.
Niềm tin ấy đã nâng bước biết bao người lính vượt qua gian khổ.
Và cũng chính niềm tin ấy đã trở thành sức mạnh để họ sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Năm 1971, Nguyễn Đức Dương đã anh dũng hy sinh.
Anh khép lại tuổi trẻ của mình giữa những ngày đất nước còn ngổn ngang khói lửa, để đổi lấy những mùa bình yên cho các thế hệ mai sau.
Sự hy sinh ấy không chỉ là nỗi đau của gia đình.
Đó còn là sự mất mát của quê hương.
Là một phần máu thịt của Tân Mai đã hòa vào dòng chảy lịch sử của dân tộc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, quê hương hôm nay đang từng ngày đổi mới. Những tuyến đường được mở rộng, những ngôi trường vang tiếng học sinh, những công trình mới nối tiếp mọc lên trên mảnh đất nghĩa tình.
Mỗi đổi thay ấy đều nhắc chúng ta rằng, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.
Đó là thành quả được vun đắp từ sự hy sinh của những người con ưu tú như Nguyễn Đức Dương.
Tên anh được khắc trang trọng tại Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ.
Nhưng hơn cả bia đá, tên anh đã được khắc trong lòng Nhân dân.
Được gìn giữ bằng sự biết ơn.
Được tiếp nối bằng trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong học tập, lao động, cống hiến và xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Đó chính là sự tri ân ý nghĩa nhất đối với những người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Đức Dương – người con ưu tú của quê hương Tân Mai. Sự hy sinh của anh sẽ mãi là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng đấu tranh giành độc lập, thống nhất đất nước.



