NGUYỄN ĐỨC PHÚC – NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG HUYỀN THOẠI BẮN RƠI 6 MÁY BAY MỸ
Cựu chiến binh Nguyễn Đức Phúc là một trong những chiến sĩ đặc công tiêu biểu của Quân đội nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông tham gia hàng trăm trận đánh, trực tiếp bắn rơi 6 máy bay Mỹ và là người chỉ huy lực lượng đặc công tiếp quản Đà Lạt trong mùa Xuân năm 1975. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục cống hiến cho cộng đồng bằng việc bảo vệ rừng, phát triển du lịch sinh thái và chăm lo đời sống đồng bào dân tộc.
Nguyễn Đức Phúc sinh năm 1942 tại xã Hoài Hảo, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định, trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Năm 19 tuổi, ông tham gia quân đội, bắt đầu cuộc đời gắn bó với chiến trường trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Từ năm 1963 đến năm 1968, ông lần lượt đảm nhiệm nhiều cương vị như Trung đội trưởng Cảnh vệ, Đại đội trưởng Trinh sát 16 tỉnh đội Quảng Nam và Chính trị viên Tiểu đoàn Đặc công V16. Trên nhiều chiến trường từ Quảng Nam, Tây Nguyên đến Nam Bộ, ông cùng đồng đội tham gia hàng trăm trận đánh, lập nhiều chiến công xuất sắc.
Năm 1965, Nguyễn Đức Phúc bắn rơi một máy bay trinh sát L-19 của Mỹ, tiêu diệt hai phi công. Với chiến công này, ông được phong danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, Dũng sĩ diệt máy bay cấp ưu tú, được tặng Huân chương Chiến công hạng Nhì và được kết nạp vào Đảng ngay tại mặt trận. Một năm sau, trong trận chống càn tại Quảng Nam, ông dùng khẩu trung liên bắn hạ một trực thăng Mỹ, khiến chiếc trực thăng va chạm với nhiều máy bay khác, góp phần loại khỏi vòng chiến đấu năm trực thăng của đối phương. Trong suốt cuộc kháng chiến, ông trực tiếp bắn rơi 6 máy bay Mỹ, trở thành một trong những chiến sĩ đặc công có thành tích đặc biệt xuất sắc.
Cuối năm 1974, trong trận đánh giải phóng Chi khu quân sự Tánh Linh (Bình Thuận), Nguyễn Đức Phúc bị thương rất nặng, mất hoàn toàn thị lực mắt phải. Dù mang thương tật suốt đời, ông vẫn tiếp tục chiến đấu và luôn cho rằng mình còn may mắn hơn nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường.
Tháng 4 năm 1975, ông trực tiếp chỉ huy lực lượng đặc công tiến vào tiếp quản và giải phóng thị xã Đà Lạt. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ bảo vệ an toàn Trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt và Viện Nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt, ngăn chặn việc phá hủy các công trình quan trọng trước khi địa phương hoàn toàn giải phóng.
Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Đức Phúc tiếp tục công tác tại tỉnh Lâm Đồng trước khi nghỉ hưu năm 1993. Không chọn cuộc sống an nhàn, ông tiên phong phát triển du lịch sinh thái tại hồ Tuyền Lâm với mô hình gắn phát triển kinh tế cùng bảo vệ rừng. Đồng thời, ông dành nhiều tâm huyết chăm lo cho đồng bào dân tộc thiểu số, hỗ trợ xây dựng nơi ở, trường học, giúp bà con ổn định cuộc sống. Ông cũng tích cực tham gia các hoạt động nghĩa tình đồng đội, hỗ trợ tìm kiếm hài cốt liệt sĩ và giúp đỡ các gia đình thương binh, liệt sĩ.
Cuộc đời của Nguyễn Đức Phúc là hình ảnh đẹp của người lính Cụ Hồ – anh dũng trong chiến đấu, kiên cường vượt qua thương tật và không ngừng cống hiến cho cộng đồng khi đất nước hòa bình. Những chiến công cùng những việc làm đầy trách nhiệm của ông đã trở thành nguồn cảm hứng, góp phần giáo dục truyền thống yêu nước, tinh thần cống hiến và ý chí vươn lên cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



