Nguyễn Đức Thuận – SAU NHỮNG SONG SẮT
Ánh sáng trong trại giam không bao giờ thay đổi. Nó luôn nhạt, luôn thiếu, như thể không đủ để phân biệt rõ khuôn mặt của những người đối diện. Nguyễn Đức Thuận ngồi dựa vào tường, lưng chạm vào lớp xi măng lạnh.
Xung quanh là những người khác. Không ai nói lớn. Mọi cuộc trao đổi đều diễn ra bằng những câu rất ngắn, hoặc chỉ bằng ánh mắt.
Ngày trong trại bắt đầu bằng tiếng mở cửa sắt. Kết thúc cũng bằng tiếng cửa đóng lại. Khoảng thời gian ở giữa bị chia nhỏ bởi những lần gọi tên, những đợt kiểm tra, những khoảng lặng kéo dài không rõ mục đích.
Nhưng trong chính những khoảng lặng đó, mọi thứ lại diễn ra.
Một mảnh giấy nhỏ được chuyền từ tay này sang tay khác. Những dòng chữ viết vội, nét mờ, nhưng đủ để hiểu. Một thông tin, một lời nhắn, một kế hoạch. Ông đọc rất nhanh, rồi gấp lại. Không giữ lâu. Không để lại dấu vết.
Có những lần, việc trao đổi bị phát hiện. Căn phòng lập tức thay đổi. Tiếng quát, tiếng bước chân dồn dập. Mọi người đứng yên, không ai nhìn ai.
Sau đó, mọi thứ lại trở về như cũ.
Những ngày trôi qua giống nhau đến mức khó phân biệt. Nhưng mỗi ngày đều có một điều gì đó được giữ lại, được chuyển đi, được nối tiếp. Không ai nói ra thành lời. Nhưng ai cũng hiểu mình đang làm gì.



