NGUYỄN ĐỨC TRỌNG – NGƯỜI LÍNH TRẺ TỪ MIỀN QUÊ
NGUYỄN ĐỨC TRỌNG – NGƯỜI LÍNH TRẺ TỪ MIỀN QUÊ
NGUYỄN ĐỨC TRỌNG – NGƯỜI LÍNH TRẺ TỪ MIỀN QUÊ
Ông Nguyễn Đức Trọng, sinh ngày 19/12/1958 tại thôn Phạm Xá 2, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Tuổi thơ của ông gắn với cánh đồng lúa, con đường làng và những buổi theo cha mẹ ra đồng từ sớm tinh mơ. Nhưng khi trưởng thành, chiến tranh vẫn còn để lại nhiều dấu ấn trong cuộc sống của thế hệ thanh niên lúc bấy giờ.
Khi vừa đến tuổi thanh niên, ông Trọng đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con đi bộ đội, mẹ ông chỉ lặng lẽ dặn: “Đi đâu cũng nhớ mình là người con của quê hương.” Lời dặn giản dị ấy đã theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.
Những ngày huấn luyện đầu tiên trên thao trường thật gian khổ. Dưới nắng gắt hay trong những cơn mưa bất chợt, người lính trẻ vẫn kiên trì luyện tập từng động tác, từng bước hành quân. Chính những tháng ngày ấy đã rèn luyện ông trở thành một chiến sĩ vững vàng.
Một kỷ niệm khiến ông nhớ mãi là lần đơn vị tổ chức hành quân dã ngoại dài ngày. Đường rừng gập ghềnh khiến nhiều chiến sĩ mệt mỏi. Khi một đồng đội bị trượt chân và bị thương nhẹ, ông Trọng đã cùng các chiến sĩ khác thay nhau dìu bạn vượt qua chặng đường dài để kịp về nơi tập kết.
Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động và xây dựng gia đình. Với ông, những năm tháng khoác áo lính là quãng đời đáng nhớ nhất – nơi tuổi trẻ được thử thách và trưởng thành.



