Nguyễn Đức Trung
Nguyễn Thị Thứ (1904) – nỗi đau “không còn nước mắt”
Sau khi người con trai đầu hy sinh, mẹ vẫn còn hy vọng ở những người con khác. Nhưng chiến tranh không dừng lại.
Người thứ hai, thứ ba… lần lượt ra đi
Mỗi lần cán bộ xã đến báo tin, mẹ nhìn là hiểu ngay
Có những lúc:
Mẹ lặng im rất lâu, không khóc thành tiếng
Hàng xóm kể rằng mẹ thường ngồi một mình trước hiên nhà đến khuya
Điều đặc biệt là:
Mẹ vẫn tiếp tục động viên con cháu khác
Không một lần trách móc chiến tranh hay số phận
👉 Nỗi đau của mẹ không bùng nổ, mà lặng sâu và kéo dài suốt cả đời.



