Cựu chiến binh

Nguyễn Duy Anh- 5C trường Tiểu học Cải Đan- Người lính bất tử

Ông từng là người lính tham gia chiến đấu chống lại Khmer Đỏ ở chiến trường biên giới Tây Nam sau ngày đất nước thống nhất. Mỗi lần nhắc đến hai chữ “đồng đội”, giọng ông trầm xuống, ánh mắt xa xăm như đang sống lại những ngày tháng gian khổ ấy. Ông kể rằng khi còn trẻ, ông đã rời Hà Nội thân yêu để lên đường làm nhiệm vụ. Những ngày hành quân qua rừng sâu, nắng cháy, thiếu thốn đủ bề nhưng không ai chùn bước. Ông và đồng đội luôn động viên nhau vượt qua khó khăn, vì trong tim họ là tình yêu Tổ

Thái Nguyên10/04/2026Nguyễn Duy Anh- 5C trường Tiểu học Cải Đan (5C trường Tiểu học Cải Đan)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính bất tử

Ông nội tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội – mảnh đất nghìn năm văn hiến, nơi có Hồ Gươm xanh biếc và những con phố cổ trầm mặc. Ông thường tự hào kể rằng mình là người Hà Nội gốc, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Giờ đây, ông đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc bạc trắng như mây, nhưng dáng người vẫn còn khá thẳng. Nước da ông ngăm lại vì nắng gió của một thời quân ngũ. Trên gương mặt hiền từ ấy là những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, đặc biệt là vết sẹo nhỏ trên cánh tay – dấu tích của chiến tranh mà ông vẫn giữ như một kỷ niệm không thể quên.

Ông từng là người lính tham gia chiến đấu chống lại Khmer Đỏ ở chiến trường biên giới Tây Nam sau ngày đất nước thống nhất. Mỗi lần nhắc đến hai chữ “đồng đội”, giọng ông trầm xuống, ánh mắt xa xăm như đang sống lại những ngày tháng gian khổ ấy. Ông kể rằng khi còn trẻ, ông đã rời Hà Nội thân yêu để lên đường làm nhiệm vụ. Những ngày hành quân qua rừng sâu, nắng cháy, thiếu thốn đủ bề nhưng không ai chùn bước. Ông và đồng đội luôn động viên nhau vượt qua khó khăn, vì trong tim họ là tình yêu Tổ quốc và tinh thần quốc tế cao cả.

Ông từng kể về những trận đánh ác liệt, khi tiếng súng vang lên giữa đêm tối, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Dù vậy, ông chưa bao giờ nói về chiến tranh bằng sự oán hận, mà bằng sự bình thản và tự hào. Ông bảo rằng điều quý giá nhất ông có được không phải là huân chương, mà là tình đồng chí, tình người trong những lúc hiểm nguy. Ông và đồng đội đã chiến đấu để bảo vệ biên giới nước nhà và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng của chế độ Khmer Đỏ. Với ông, đó là một nhiệm vụ thiêng liêng và đầy ý nghĩa.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, ông trở về Hà Nội, tiếp tục cuộc sống giản dị của mình. Dù đã trải qua bom đạn, ông vẫn giữ được sự điềm đạm và nụ cười hiền hậu. Ông thích buổi sáng sớm đạp xe quanh khu phố, ghé qua chợ quen mua ít rau tươi, rồi về pha ấm trà sen thơm ngát. Mỗi chiều, ông lại tỉ mỉ chăm sóc những chậu cây cảnh trước sân, nâng niu từng chiếc lá như nâng niu ký ức của mình.

Ông rất yêu thương con cháu. Mỗi tối, ông thường gọi tôi lại ngồi bên cạnh và kể chuyện xưa. Không chỉ kể về chiến tranh, ông còn dạy tôi cách sống làm người: phải trung thực, biết ơn, sống có trách nhiệm và luôn trân trọng hòa bình. Ông bảo, những ai từng đi qua chiến tranh mới hiểu hòa bình quý giá đến nhường nào.

Đối với tôi, ông nội không chỉ là một người thân yêu mà còn là một biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh. Tôi tự hào vì ông là người Hà Nội thanh lịch, kiên cường và từng góp phần bảo vệ Tổ quốc. Mỗi khi nhìn vào tấm ảnh ông mặc quân phục treo trên tường, tôi cảm thấy trong tim mình dâng lên niềm kính trọng sâu sắc.

Tôi luôn mong ông mạnh khỏe, sống thật lâu để tiếp tục kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện của một thời hào hùng. Ông chính là niềm tự hào lớn nhất của gia đình tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn