Nguyễn Duy Nhất – Tuổi 20 nơi tuyến lửa biên cương
Nguyễn Duy Nhất – Tuổi 20 nơi tuyến lửa biên cương
Nguyễn Duy Nhất – Tuổi 20 nơi tuyến lửa biên cương
Tháng Hai năm 1979, khi những loạt pháo đầu tiên dội xuống dọc tuyến biên giới phía Bắc, nhiều người lính còn rất trẻ đã bước vào cuộc chiến với một niềm tin giản dị: còn mình thì còn đất. Trong số ấy có hạ sĩ Nguyễn Duy Nhất – chàng trai vừa tròn 20 tuổi, tuổi đời còn xanh như màu lá rừng biên giới.
Anh nhập ngũ khi quê hương còn nhiều gian khó. Ba lô của người lính trẻ không có gì ngoài vài bộ quần áo bạc màu, cuốn sổ tay nhỏ và những dòng thư chưa kịp gửi về cho mẹ. Đồng đội nhớ về anh là một người ít nói nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng, đặc biệt mỗi khi nhắc đến hai tiếng “Tổ quốc”.
Rạng sáng ngày 17/2, tiếng pháo ầm vang xé toang màn sương núi. Địch tràn sang với lực lượng đông và hỏa lực mạnh. Đơn vị của Nhất giữ một vị trí trọng yếu – nơi nếu bị chọc thủng, tuyến phòng ngự phía sau sẽ bị uy hiếp. Đạn pháo cày nát mặt đất, khói súng quện đặc không khí. Trong hoàn cảnh ấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp thở.
Khi một mũi tiến công của địch bất ngờ áp sát, tình thế trở nên vô cùng nguy cấp. Nếu chần chừ, cả trận địa có thể bị chia cắt. Không kịp suy nghĩ nhiều, hạ sĩ Nguyễn Duy Nhất đã ôm súng lao lên phía trước, chọn cho mình vị trí hiểm yếu nhất để chặn bước tiến của đối phương. Giữa làn đạn dày đặc, anh bình tĩnh ngắm bắn, từng loạt đạn chính xác ghìm chặt đội hình địch.
Đạn bắn xối xả về phía anh. Đất đá tung lên mù mịt. Nhưng người lính trẻ vẫn bám trụ, lấy chính thân mình làm điểm tựa cho đồng đội củng cố đội hình phía sau. Nhờ sự kiên cường ấy, đơn vị có thêm thời gian tổ chức lại lực lượng, giữ vững trận địa trong giờ phút sinh tử.
Tuổi 20 của anh không có những ước mơ bình dị như bao thanh niên khác – không giảng đường, không công việc ổn định, không những dự định tương lai. Tuổi 20 của anh là khói lửa, là tiếng súng, là lời thề bảo vệ từng tấc đất biên cương. Trong giây phút khốc liệt nhất, anh đã chọn đứng ở nơi nguy hiểm nhất, để phía sau mình là đồng đội, là nhân dân, là Tổ quốc.
Sự anh dũng của Nguyễn Duy Nhất không chỉ là một hành động trong chiến trận, mà là biểu tượng của tinh thần tuổi trẻ Việt Nam: khi Tổ quốc gọi tên, không một bước lùi. Máu của anh hòa vào đất biên cương, để hôm nay nơi ấy đã xanh trở lại, trẻ em được đến trường, bản làng yên bình khói bếp.
Mỗi độ tháng Hai về, câu chuyện về người lính 20 tuổi ấy lại được nhắc lại như một lời nhắc nhở: độc lập, chủ quyền không phải điều tự nhiên mà có. Nó được giữ bằng ý chí sắt đá, bằng lòng dũng cảm, bằng cả tuổi xuân của những người như anh.
Và giữa núi rừng biên giới, trong tiếng gió thổi qua những cột mốc chủ quyền, dường như vẫn còn vang vọng hình bóng của một chàng trai trẻ năm nào – hiên ngang, bất khuất, trọn vẹn một đời vì Tổ quốc



