Cựu chiến binh

NGUYỄN DUY TƯỜNG CỰU CHIẾN BINH

TP. Hồ Chí Minh17/06/2026Chi đoàn Trường TH Phước Hưng (Xã Long Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN DUY TƯỜNG CỰU CHIẾN BINH

KHẮC NGHIỆT CỦA CHIẾN TRANH

-----------------------------------------------

🇻🇳 Có những năm tháng đã lùi xa trong dòng chảy thời gian, nhưng ký ức về chúng vẫn cháy sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim dân tộc. Thời hoa lửa – đó là thời của bom đạn và gian khổ, nhưng cũng là thời của lý tưởng cao đẹp, của lòng yêu nước nồng nàn và những con người sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Giữa khói lửa chiến tranh, những bông hoa của niềm tin, của lòng dũng cảm và khát vọng hòa bình đã nở rộ, để lại cho hôm nay những câu chuyện thiêng liêng, xúc động và đầy tự hào.

🇻🇳 Nhân kỉ niệm 81 năm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam. Chi đoàn – Liên đội Trường TH Phước Hưng tới Trung tâm chăm sóc người có công để thăm các cựu chiến binh và nghe kể lại một thời tuổi trẻ đã cóng hiến hết mình cho tổ quốc khi cần.

🇻🇳 Đồng chí Nguyễn Duy Tường kể lại: “ Các cháu, các thầy cô thấy hòa bình bây giờ rất đẹp, nhưng để có hào bình đẹp như hôm nay cũng đã lấy đi rất nhiều máu, mồ hôi và nước mắt không biết bao nhiêu đồng bào của mình lúc đó. Khi đó, các anh các chú hi sinh không chỉ vì bom đạn mà còn muôn vàn khó khăn như bệnh, đồ ăn,.... Bác được phân công đi canh các cứ điểm trên cao nên phải thường xuyên phải đi tuần và đẩy lùi quân địch. Chứ nếu không đi thì địch vào đánh lén mình không kịp trở tay. Mà chỗ bác đóng là cách đường quốc lộ theo đường chim bay khoảng 100km nhưng để đi đến đó thì còn phải xa hơn. Nên cái việc tiếp tế lên cứ điểm là một việc rất khó khăn. Nhất là mùa mưa, sốt rét thì nhiều, nước suối lại dâng cao. Còn nhiệm vụ thì chúng tôi phải chiếm chỗ cao để dễ quan sát tình hình chứ nếu xuống thấp thì địch ở trên cao họ bắn xuống nên việc lấy nước để nấu ăn là việc rất cực. Lại ở rừng núi không có tiếp tế chỉ có rau dại. Đặc biệt là rau tàu bay là thứ mà chúng tôi dùng để ăn để tránh táo bón.”

🇻🇳 Khép lại câu chuyện, ta càng thấu hiểu hơn những năm tháng mà người lính đã đi qua – những ngày đói cơm, thiếu áo, giữa rừng sâu hay nơi chiến hào lạnh lẽo. Trong mưa bom bão đạn, họ phải chịu đựng cái rét cắt da, cơn sốt rừng hành hạ, bữa ăn chỉ có nắm cơm vắt hay củ sắn khô, nhưng chưa một lần lùi bước. Chính trong hoàn cảnh thiếu thốn đến cùng cực ấy, phẩm chất cao đẹp của người lính cách mạng càng tỏa sáng: sự kiên cường, lòng dũng cảm và tình đồng chí ấm áp đã giúp họ vượt lên tất cả. Những gian khổ ấy không chỉ là thử thách của chiến tranh, mà còn là minh chứng hùng hồn cho tinh thần hy sinh thầm lặng, để hôm nay đất nước được hòa bình, nhân dân được sống trong ấm no, hạnh phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn