NGUYỄN DUY TƯỜNG CỰU CHIẾN BINH (1)

Trong chuyến thăm của Chi đoàn Tân Phước đến Trung tâm điều dưỡng người có công Long Hải, nhìn người đồng đội lặng lẽ trên chiếc xe lăn trong người chiến sĩ năm xưa nay không thể nói do di chứng khốc liệt của chiến tranh, đồng chí Nguyễn Duy Tường xúc động thay lời muốn nói kể lại:
"Để có được nền hòa bình đẹp đẽ như ngày hôm nay, xương máu, mồ hôi và nước mắt của biết bao đồng bào, đồng chí đã đổ xuống. Năm xưa, khi được phân công canh giữ các cứ điểm trên cao cách đường quốc lộ hàng trăm cây số, chúng tôi không chỉ chiến đấu với bom đạn địch mà còn phải chống chọi với muôn vàn gian khổ. Những mùa mưa rừng sốt rét hiểm nghèo, nước suối dâng cao cô lập lối đi khiến việc tiếp tế vô cùng khó khăn. Để giữ vững vị trí quan sát, anh em phải chịu cực leo lên cao lấy nước, sống giữa rừng núi thiếu thốn, không có lương thực ngoài những ngọn rau dại, rau tàu bay ăn cho qua bữa. Người đồng đội của tôi ngồi đây, dù nay đã mất đi giọng nói và phải gắn liền với chiếc xe lăn, nhưng sự im lặng kiên cường ấy chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sự hy sinh thầm lặng, nhắc nhở thế hệ trẻ Tân Phước hôm nay phải luôn trân trọng và giữ gìn giá trị của độc lập, tự do."



