Nguyễn Hải Đăng
Người đưa thư không mỏi
Người đưa thư không mỏi
Trong đơn vị, ai cũng quen với hình ảnh của Bình – người lính làm nhiệm vụ đưa thư. Anh gầy, nhanh nhẹn, ngày nào cũng băng rừng vượt suối để mang những lá thư từ hậu phương đến tay đồng đội. Có những bức thư đã cũ, giấy nhàu nát vì đi qua quá nhiều chặng đường, nhưng Bình luôn giữ cẩn thận như báu vật. Anh hiểu rằng mỗi dòng chữ là một phần hy vọng của người nhận. Một lần, trên đường đi, anh gặp mưa lớn, nước suối dâng cao. Bình buộc túi thư lên đầu, lội qua dòng nước xiết. Đến nơi, người lính nhận thư bật khóc khi biết đó là thư của mẹ gửi trước khi bà qua đời. Bình đứng lặng, không nói gì. Đêm đó, anh ngồi một mình, đọc lại những địa chỉ trên phong bì, tự nhủ phải đi nhanh hơn nữa, vì có thể phía sau mỗi lá thư là một lần cuối cùng.



