Nguyễn Hải Dương – Ba lần viết đơn xin ra trận
Năm 1968, khi vừa 20 tuổi, Nguyễn Hải Dương đang là tiểu đội trưởng dân quân xã. Trong gia đình, cha ông cũng đang làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông ở chiến trường, còn người chú vừa hy sinh tại Quảng Bình. Mẹ đau yếu, các em còn nhỏ, nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, ông vẫn quyết định nhập ngũ.
Sau ba tháng huấn luyện tại Thanh Hóa, ông được biên chế vào Đại đội 20 Trinh sát, Trung đoàn 66, Sư đoàn 304B. Năm 1969, đơn vị hành quân vào Quảng Trị. Công việc của người lính trinh sát đòi hỏi sự gan dạ và khả năng quan sát rất cao. Họ phải thâm nhập khu vực địch kiểm soát, nắm tình hình, vẽ sơ đồ, đặt đài quan sát và cung cấp thông tin cho chỉ huy.
Những nhiệm vụ ấy thường được thực hiện trong điều kiện vô cùng nguy hiểm. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể làm lộ vị trí của cả đơn vị.
Ông Dương đã trải qua nhiều trận đánh và nhiều lần phải đối mặt với hiểm nguy. Sau chiến tranh, ông trở về quê hương với những vết thương và ký ức không thể quên.
Điều đáng trân trọng là dù chiến tranh đã lùi xa, ông vẫn giữ liên hệ với đồng đội cũ. Ông tích cực cung cấp thông tin về những người từng chiến đấu cùng mình, góp phần giúp gia đình liệt sĩ tìm lại thông tin về người thân.
Cuộc đời ông là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã đặt nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên hoàn cảnh gia đình. Từ một người dân quân trẻ tuổi, ông trở thành người lính trinh sát và sau này là nhân chứng của một thời kỳ chiến tranh khốc liệt.



