Cựu chiến binh

NGUYỄN HẢI TRIỀU CỰU CHIÉN BINH

TP. Hồ Chí Minh02/07/2026Chi Đoàn ấp Phước Thắng (xã Long Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN HẢI TRIỀU CỰU CHIÉN BINH

Người lính pháo binh và những năm tháng Trường Sơn đỏ lửa

————————————————————-

​Trong căn phòng nhỏ ấm cúng, bên chén trà bốc khói nghi ngút, người cựu chiến binh già Nguyễn Hải Triều nheo nheo đôi mắt, chậm rãi lật dở từng mảnh ký ức của một thời hoa lửa. Ở tuổi 81, mái đầu đã bạc phơ, nhưng khi nhắc về những năm tháng ra trận, giọng nói của bác vẫn hào sảng, tinh anh như người lính trẻ năm nào.

​Câu chuyện cuộc đời bác bắt đầu từ năm 1965, khi chàng thanh niên Nguyễn Hải Triều nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, xếp bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Đến cuối năm 1967, bác chính thức "đi Bộ đội" – vượt dải Trường Sơn trùng điệp vào chiến trường miền Nam, nơi tiếng bom đạn đang gầm vang bỏng rát. Địa bàn hoạt động chủ yếu của bác và đồng đội là vùng đất khói lửa Quảng Trị và Thừa Thiên. Trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, người lính ấy đã đi qua năm chiến dịch lớn: từ chiến dịch Khe Sanh, Tết Mậu Thân 1968, Đường 9 - Nam Lào 1971, cho đến mùa hè đỏ lửa 1972 và cuối cùng là chiến dịch giải phóng hoàn toàn miền Nam năm 1975.

​Bác Triều thuộc biên chế của một đơn vị pháo binh mặt đất, nằm trong Nữ đoàn 368 Anh hùng. Nhiệm vụ của bác không phải là trực tiếp kéo bệ pháo, mà là một người lính trinh sát, đo đạc trắc địa. Đứng trên đài quan sát, giữa ranh giới mỏng manh của sự sống và cái chết, bác phải căng mắt đo đạc tọa độ, điều khiển và chỉnh tầm hướng cho những cỡ pháo lớn như pháo 130mm dội bão lửa chính xác vào đồn địch từ khoảng cách hơn hai mươi cây số.

​Chiến tranh trong ký ức của bác không chỉ có những chiến thắng vang dội, mà còn là những thử thách khốc liệt đến tận cùng. Bác bồi hồi nhớ lại trận oanh tạc kinh hoàng của bom B52 vào lúc 2 giờ sáng ngày mùng 8 tháng 8 năm 1968. Từng đợt gầm rú xé toạc màn đêm, ba chiếc máy bay Mỹ thay nhau thả hàng trăm quả bom dội xuống đầu đơn vị. Cứ cách 15 phút một đợt, rồi hai tiếng sau lại tiếp tục một trận bom mới khốc liệt hơn. Cánh rừng già xanh mướt mát chỉ sau một đêm đã bị phạt trọc, trở thành một ngọn đồi trơ trụi. May mắn thay, nhờ những căn hầm kèo vững chãi, cả đơn vị của bác không ai hy sinh, tất cả đều kiên cường bước qua lằn ranh sinh tử.

Đi qua gian khổ, đơn vị của bác Triều liên tiếp lập nên những chiến công lẫy lừng. Tại chiến dịch Đường 9 - Nam Lào năm 1971, đơn vị đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ và được phong tặng danh hiệu Anh hùng. Đến trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị , từ cao điểm 241 Tân Lâm ở vòng ngoài, những họng pháo của đơn vị bác đã nã đạn kiên quyết, góp phần buộc cả một trung đoàn quân Ngụy phải hạ vũ khí đầu hàng. Chiến công ấy vang dội đến mức, dẫu Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đi xa, đơn vị vẫn vinh dự nhận được một lẵng hoa chúc mừng từ vị Tân Chủ tịch nước lúc bấy giờ là bác Tôn Đức Thắng.

​Sau khi Hiệp định Paris được ký kết, đơn vị của bác Triều nhận lệnh hành quân ra Bắc để tham gia lễ duyệt binh mừng chiến thắng vào ngày mùng 1 tháng 5 năm 1973 tại thủ đô Hà Nội. Giữa cờ hoa và niềm hạnh phúc của ngày hòa bình lập lại ở miền Bắc, người lính pháo binh ấy lại một lần nữa gác lại niềm vui riêng, quay trở vào Nam tiếp tục chiến đấu cho đến ngày non sông hoàn toàn liền một dải năm 1975.

​Không chỉ là một người lính dũng cảm trên trận địa, bác Nguyễn Hải Triều còn có một tâm hồn vô cùng lãng mạn. Giữa những khoảng lặng của tiếng bom, bác đã tự tay viết nên những vần thơ đầy xúc động. Bài thơ "Gặp cô thương binh" do bác sáng tác dẫu mộc mạc nhưng đã khắc họa chân thực hình ảnh những người con gái giải phóng quân kiên cường, dẫu bị thương trên đỉnh Trường Sơn nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ và khí phách vẫn ngời sáng.

​Chén trà đã cạn, câu chuyện của bác Triều khép lại bằng nụ cười hiền hậu. Đối với bác, việc bản thân còn sống sót khỏe mạnh để ngồi đây kể chuyện cho thế hệ mai sau đã là một điều kỳ diệu. Câu chuyện của người cựu chiến binh ấy không chỉ là những trang sử hào hùng của một cá nhân, mà còn là bài ca bất tử về một thế hệ cha anh đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn