Nguyễn Hòa Luông – người giữ lửa giữa lòng dân
Khi gấp lại những trang tư liệu về cuộc đời AHLLVTND – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông và những dòng hồi ức chân thành của bà Nguyễn Thị Ca, tôi thấy lòng mình nghẹn lại. Câu chuyện không chỉ nói về một người anh hùng, mà còn là bức tranh chân thật và lay động về sự hy sinh vô bờ bến của cả một gia đình, một vùng quê trong những năm tháng đất nước chìm trong lửa đạn.
Dòng hồi ức của bà Ca – “Nước mất thì nhà tan, chuyện ấy lẽ thường và chỉ có một con đường là đánh giặc” – khiến tôi thật sự rùng mình. Chỉ những ai đã sống giữa chiến tranh, nhìn nhà cháy hết lần này đến lần khác, nhìn chồng con dấn thân vào cái chết mỗi ngày mà không run sợ… mới có thể nói ra câu giản dị mà lớn lao đến vậy.
Bà Ca 17 tuổi đã rời trường nội trú để bước vào cuộc đời làm vợ người chiến sĩ. Còn ông Nguyễn Hòa Luông – xuất thân từ một gia đình có của ăn của để – lại chọn con đường gian khổ nhất: đứng vào hàng ngũ cách mạng, dốc toàn bộ sức lực, trí tuệ để gây dựng phong trào ngay giữa lòng địch. Tôi thật sự khâm phục khi đọc về cách ông sống chan hòa với nhân dân, bao bọc đồng đội, dìu dắt các em nhỏ người Khmer tham gia cách mạng, và hơn hết là cái tâm sáng: chỉ trừng trị kẻ ác ôn, còn luôn tìm cách cảm hóa hoặc tranh thủ những người lầm đường.
Câu chuyện ông cải trang làm dân chài, diệt kẻ ác nhưng tha người không quá tay; hay chuyện ông “cướp tù” ngay giữa chợ huyện, giải thoát cán bộ trong vòng ba ngày… như những trang tiểu thuyết nhưng lại là sự thật bằng máu, sự quả cảm và trí tuệ của một con người phi thường.
Những trận đánh liên tiếp từ 1947 đến 1952, những chiến công sáng chói, hàng trăm vũ khí thu được, hàng chục tên địch bị bắt, những người dân được cứu, gia súc được trả lại… đã khẳng định ông là linh hồn của lực lượng Công an xung phong Cầu Kè thời bấy giờ. Nhưng điều làm trái tim tôi nhói lên nhất chính là những giây phút cuối cùng của ông.
Dù đang bệnh nặng, ông vẫn xin ra trận – không phải vì vinh quang, mà vì lo người đồng chí mới chưa rành địa hình, lo lực lượng sẽ khó bảo toàn. Đến giây phút cuối cùng, ông vẫn sống đúng với tấm lòng của người chiến sĩ cách mạng: nghĩ cho đồng đội, nghĩ cho dân. Trận đánh kéo dài tám tiếng đồng hồ, và ông ngã xuống trong làn mưa đạn khi vừa đánh chìm chiếc ghe địch, mở đường sống cho cả đơn vị.
Đọc đến đoạn ấy, tôi như thấy rõ bóng dáng người chiến sĩ ẩn mình dưới bụi dừa nước, tay cầm trái lựu đạn, dốc toàn bộ phần sức lực còn lại cho Tổ quốc. Một sự hy sinh đẹp đẽ và ám ảnh.
Giờ đây, cả ông và bà Ca đều đã yên nghỉ, chỉ còn người con gái lớn – cô Nguyễn Thị Nhạn – lặng lẽ thắp hương, gìn giữ ký ức về cha mẹ. Tôi thầm biết ơn cô, bởi nhờ những người như cô và những dòng viết giản dị của bà Ca, chúng ta – những thế hệ hôm nay – mới có thể hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình.
Là một độc giả, tôi chỉ có thể cúi đầu trước sự hy sinh của ông Nguyễn Hòa Luông và gia đình. Những câu chuyện ấy không phải chỉ để nhớ, mà để nhắc nhở chúng ta sống xứng đáng hơn, trân trọng từng phút giây của cuộc sống mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.
Nguồn : : cand.com.vn



