Nguyễn Hoài Tấn - một liệt sĩ trẻ
BÀI DỰ THI THỜI HOA LỬA
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về tuổi trẻ Việt Nam trong “Thời hoa lửa” vẫn còn sống mãi trong trái tim mỗi người. Mỗi lần nhắc đến, em lại cảm nhận được sức mạnh của lòng dũng cảm, sự hy sinh thầm lặng và tình đồng đội sâu sắc của các chiến sĩ. Tham gia cuộc thi này, em mong muốn được kể lại một mảnh ký ức của thời bom đạn, để tưởng nhớ những người đã ngã xuống và truyền lửa cho thế hệ hôm nay, rằng hòa bình quý giá biết bao và trách nhiệm của chúng ta là giữ gìn nó.
Có những trang lịch sử đã lùi xa hàng chục năm, nhưng mỗi khi nghe ông ngoại em kể lại, em vẫn cảm thấy như có một ngọn lửa nhỏ âm thầm cháy trong lòng. Ông ngoại em – ông Nguyễn Văn Bình, nguyên chiến sĩ thông tin thuộc Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 101, Mặt trận B5 – từng tham chiến tại mặt trận Trị – Thiên năm 1972, thời điểm ác liệt nhất của chiến dịch phản công mùa hè đỏ lửa.
Ông kể rằng vào chiều ngày 18 tháng 7 năm 1972, tại khu vực thôn Tân Mỹ, xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, đơn vị của ông bị chia cắt khi một quả bom nổ chậm cắm sâu trong đất. Đường dây thông tin bị đứt, trong khi đại đội phía trước ở mũi tiến công gần cầu Mỹ Chánh đang chờ lệnh rút quân. Nếu không khôi phục liên lạc trong vòng 10 phút, cả đơn vị hơn 60 chiến sĩ có thể bị bom B52 vùi lấp.
Lúc ấy, ông Bình cùng một chiến sĩ trẻ là Nguyễn Hoài Tấn, quê xã Xuân Ngọc, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định, được giao nhiệm vụ lần tìm đoạn dây đứt. Tấn mới 19 tuổi, vừa nhập ngũ được hơn ba tháng. Ông kể rằng cậu có nụ cười hiền và hay gọi mọi người là “anh”, dù nhiều người nhỏ tuổi hơn cậu.
Khi họ lần tới gần vị trí quả bom nổ chậm, Tấn nhìn ông Bình rồi nói nhỏ:
– Hay để cháu làm. Cháu nhanh hơn… với lại nếu có gì, ông phải là người quay lại chỉ huy tổ thông tin.
Chưa kịp ngăn lại, Tấn đã lao đến, quỳ xuống trong hố bom và cố gắng nối hai đầu dây trong tiếng bom nổ dội từ phía đường 1. Bàn tay Tấn run lên vì đất nóng, vết xước rớm máu, nhưng vẫn kiên quyết xoắn dây cho thật chặt.
Một phút… Hai phút… Ba phút…Không ai biết chính xác thời gian trôi đi bao lâu. Ông Bình chỉ nhớ tiếng tim mình đập mạnh hơn cả tiếng bom. Và rồi – tín hiệu thông tin reo lên. Cả hệ thống kết nối lại. Đại đội trưởng lập tức truyền lệnh rút quân và toàn bộ lực lượng đã thoát khỏi vùng ném bom B52 chỉ trong gang tấc.
Nhưng Tấn thì không kịp trở ra…
Quả bom nổ chậm phát nổ ngay khi Tấn vừa rời tay khỏi đoạn dây. Khi ông Bình lao tới, đất đá còn nóng bỏng, và Tấn nằm đó, mắt mở, môi như vẫn còn muốn nói điều gì. Đại đội đã tổ chức chôn cất Tấn ngay trong đêm bên bờ ruộng thôn Tân Mỹ, dưới gốc cây thị già. Sau chiến tranh, hài cốt của Tấn được quy tập về Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, hàng số 9, mộ số 1325.
Năm ngoái, gia đình em đưa ông Bình trở lại Quảng Trị theo chương trình tri ân của địa phương. Khi đứng trước ngôi mộ mang tên Liệt sĩ Nguyễn Hoài Tấn, ông em – người từng lăn lộn trong chiến trường, tưởng như đã chai sạn – lại run run đặt bó hoa cúc vàng xuống. Ông nói khẽ:
– Tấn ơi… cuối cùng anh cũng tìm được chú rồi
Khoảnh khắc ấy, em thấy đôi mắt ông ánh lên một nỗi đau rất cũ, rất sâu, nhưng cũng đẹp theo cách của riêng nó – như ngọn lửa của tình đồng đội thiêng liêng mà chiến tranh không thể xóa nhòa.
Là thế hệ hậu sinh, em hiểu rằng mình được sinh ra trong hòa bình không phải để thờ ơ, mà để sống tiếp ước mơ còn dang dở của những người như liệt sĩ Nguyễn Hoài Tấn. Em tự nhủ phải cố gắng hơn, sống tử tế hơn, và biết ơn từng ngày bình yên này. Bởi “thời hoa lửa” đã khép lại, nhưng những bông hoa lửa – những con người đã thắp sáng cả đất nước bằng tuổi xuân của họ – sẽ mãi rực cháy trong trái tim mỗi người Việt Nam.


