Nguyễn Hoàng Nam
là một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến trường biên giới Campuchia, mang theo cả tuổi trẻ, ước mơ và những kỷ niệm không bao giờ phai. Cuộc đời ông không được ghi lại bằng huân chương lấp lánh hay những trang sách lịch sử dài dòng, mà bằng ký ức lặng lẽ, đôi khi chỉ được kể lại trong những buổi chiều yên ả, bên ấm trà đã nguội.
Năm ấy, ông mới ngoài hai mươi tuổi, rời quê hương miền Trung đầy nắng gió để lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai một chiếc khăn rằn và dặn: “Đi cho trọn nghĩa nước non, rồi về”. Lời dặn mộc mạc ấy theo ông suốt những năm tháng nơi đất khách. Khi đặt chân đến vùng biên giới Campuchia, ông mới hiểu thế nào là gian khổ thực sự: rừng rậm, nắng cháy, mưa dầm và những đêm dài căng thẳng nơi tiền tuyến.
Cuộc sống của người chiến sĩ nơi biên giới không chỉ có tiếng súng. Đó còn là những ngày hành quân dài dằng dặc, đôi chân rớm máu nhưng không ai dám kêu than. Là những bữa cơm vội vàng với gạo khô và rau rừng, chia nhau từng ngụm nước giữa mùa khô khắc nghiệt. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Ông kể rằng có những người bạn chưa kịp biết quê nhau ở đâu, nhưng sẵn sàng nhường phần ăn, che chắn cho nhau trong những lúc nguy hiểm.
Có những đêm, khi mọi thứ lắng xuống, ông ngồi tựa balô, nhìn lên bầu trời xa lạ mà nhớ nhà da diết. Ông nhớ con sông nhỏ sau làng, nhớ tiếng mẹ gọi lúc chiều buông, nhớ cả những điều bình dị mà ngày thường chưa từng để tâm. Chiến tranh khiến con người ta trưởng thành nhanh hơn, nhưng cũng để lại những khoảng lặng sâu trong tâm hồn.
Điều khiến ông day dứt nhất không phải là gian khổ, mà là sự mất mát. Có những đồng đội mãi mãi nằm lại nơi biên giới, tuổi đời còn rất trẻ. Ông không kể nhiều về những khoảnh khắc ấy, chỉ lặng im thật lâu rồi nói: “Họ không về được, nên mình phải sống cho xứng đáng”. Chính suy nghĩ đó đã theo ông suốt phần đời còn lại.
Ngày hòa bình trở lại, ông trở về quê trong niềm vui xen lẫn trầm lắng. Ông tập làm quen với cuộc sống đời thường, với ruộng đồng, gia đình, nhưng những ký ức chiến trường vẫn âm thầm ở đó. Ông sống giản dị, ít nói về mình, luôn dạy con cháu phải biết trân trọng hòa bình, bởi nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của bao người.
Cuộc đời người chiến sĩ ấy không ồn ào, nhưng đầy ý nghĩa. Chiến trường biên giới Campuchia đã lấy đi của ông nhiều thứ, nhưng cũng trao lại cho ông lòng kiên cường, tình người sâu sắc và một niềm tin lặng lẽ vào giá trị của sự hy sinh. Những kỷ niệm ấy, dù đã lùi xa theo năm tháng, vẫn là phần không thể tách rời trong cuộc đời ông – một người lính bình thường, nhưng mang trong mình một quá khứ phi thường.



