Cựu chiến binh

Nguyễn Hoàng Thắng – Người lính trở về từ cuộc chiến chống Khmer Đỏ

Cần Thơ17/12/2025Nguyễn Duy Anh (Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa khu vườn xanh mướt của miền Tây, người đàn ông dáng gầy nhưng rắn rỏi trong bộ quân phục cũ đứng cạnh cô cháu gái đang tuổi lớn. Ở tuổi xế chiều, Nguyễn Hoàng Thắng vẫn giữ ánh mắt bình thản và sắc nét – ánh mắt của người đã đi qua cuộc chiến biên giới Tây Nam đầy máu lửa.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, nhưng ký ức về cuộc chiến chống lại chế độ Khmer Đỏ diệt chủng vẫn nằm im trong ông như những vết sẹo không thể phai. Chỉ cần ai nhắc đến “Tây Nam”, ông lại khẽ gật đầu, ngồi xuống và kể chậm rãi như đang lần từng mảnh ký ức còn sót lại.1. Lời gọi từ biên giớiCuối thập niên 1970, khi Khmer Đỏ liên tục tàn sát dân thường Việt Nam ở An Giang, Kiên Giang, Tây Ninh…, chàng trai trẻ Nguyễn Hoàng Thắng từ biệt gia đình, khoác ba lô lên đường.“Khi đó tôi còn trẻ lắm, chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi,” ông kể.Nhưng ngay khi đặt chân đến biên giới, Thắng nhận ra cuộc chiến này không giống bất kỳ điều gì ông từng tưởng tượng. Những ngôi làng bị thiêu rụi, nhà dân bỏ hoang, dấu tích của những cuộc thảm sát còn hiện rõ trên mặt đất. Không khí rùng rợn bủa vây mọi bước chân.2. Những ngày hành quân giữa lằn ranh sống – chếtChiến trường Tây Nam khắc nghiệt hơn bất kỳ chiến sĩ trẻ nào có thể chuẩn bị trước. Rừng rậm, nước ngập, muỗi vắt, và đặc biệt là những toán quân Khmer Đỏ ẩn nấp trong các vị trí bí mật.“Khmer Đỏ đánh bằng sự liều chết,” ông Thắng nhớ lại. “Chúng không sợ hy sinh, điều đó khiến mỗi trận đánh đều đầy bất ngờ.”Có những ngày đơn vị của ông hành quân xuyên rừng suốt đêm, tránh mìn, vượt suối, bám theo dấu địch. Có những trận đánh kéo dài từ sáng đến tối, súng nổ đến mức không còn phân biệt được tiếng của mình hay của địch.Anh em trong đại đội nhiều người ngã xuống, có người chỉ cách Thắng một cánh tay. Nhưng chiến sĩ trẻ vẫn cắn chặt răng mà tiến lên. “Lúc đó chỉ có hai lựa chọn: đứng vững hoặc mất mạng.”3. Giải cứu nhân dân Campuchia khỏi tội ác diệt chủng.Ít ai biết rằng ngoài chiến đấu, người lính Việt Nam còn mang trên vai một nhiệm vụ nhân đạo đầy gian nan: giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng.Nguyễn Hoàng Thắng kể ông từng gặp những gia đình Campuchia trốn trong rừng đến kiệt quệ, trẻ em chỉ còn da bọc xương, người già run rẩy vì đói và sợ.“Có lần chúng tôi bế ra ba đứa nhỏ từ một túp lều mục nát. Chúng không khóc được nữa, chỉ bám tay vào áo.”Những khoảnh khắc ấy theo ông đến tận bây giờ – nhắc ông nhớ rằng người lính Việt Nam không chỉ chiến đấu vì lãnh thổ, mà còn vì tính người.4. Ngày quân tình nguyện Việt Nam tiến vào Phnom PenhNgày 7/1/1979, chiến thắng Phnom Penh được xem là dấu mốc chấm dứt chế độ Khmer Đỏ. Trong dòng người tình nguyện Việt Nam tiến vào giải phóng thủ đô Campuchia, Nguyễn Hoàng Thắng vẫn nhớ cảnh tượng những người dân lao ra đường, vừa khóc vừa chạy theo đoàn quân, miệng liên tục nói “Akun! Akun!” – “Cảm ơn!”.“Nhìn họ, tôi biết tất cả những hy sinh trước đó đều xứng đáng,” ông nói, giọng nghẹn lại.5. Trở về trong bình yên muộn màngNhiệm vụ quốc tế kết thúc, ông trở về quê với bộ quân phục bạc màu và vài vết thương đã liền da. Cuộc sống đời thường đón ông bằng sự giản dị: làm vườn, chăm gia đình, sống yên lặng như chưa từng đi qua chiến tranh.Thế nhưng trong ánh mắt ông, vẫn len lỏi nét cứng cỏi của người từng đứng trước ranh giới sống – chết nhiều lần.Đối với thế hệ trẻ trong gia đình, ông trở thành một biểu tượng của lòng dũng cảm và sự khiêm nhường.Ngày nay, khi đứng cạnh người cháu gái trong khu vườn xanh tươi của quê hương, Nguyễn Hoàng Thắng không nhắc nhiều đến chiến công. Điều ông nhắc đến nhiều nhất lại là hòa bình – thứ mà ông và đồng đội đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ để giữ lấy.6. Lời kết: Một chiến sĩ – một nhân chứng lịch sửCuộc chiến chống Khmer Đỏ là một phần lịch sử không nên lãng quên. Và những con người như Nguyễn Hoàng Thắng chính là những nhân chứng sống – những người đã âm thầm viết nên trang sử bằng chính máu và tuổi xuân của mình.Họ không đòi hỏi được ca ngợi.Họ không mong ai nhớ tên.Họ chỉ mong thế hệ sau được sống trong hòa bình – điều mà họ từng sẵn sàng đánh đổi cả sinh mạng để giữ gìn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn