“Nguyễn Hồng Ánh, người con Đà Nẵng, như ngọn gió biển hoá thành ý chí thép, thắp lên ánh lửa kiêu hùng giữa những mùa bão lửa quê hương.”

Tên học sinh: Trần Xuân An
Lớp 11/1
Trường THPT Thái Phiên
“Nguyễn Hồng Ánh, người con Đà Nẵng, như ngọn gió biển hoá thành ý chí thép, thắp lên ánh lửa kiêu hùng giữa những mùa bão lửa quê hương.”
“Cha ông ta ngày xưa ngã xuống để cho đời ta ngày sau đổi lấy hoà bình
Giữa khói binh ai cũng nguyện lòng hy sinh
Xin tri ân những người chiến sĩ quên đi niềm riêng quên đi cả bản thân mình
Cuộn chảy trong lòng một dòng máu nóng dòng máu Lạc Hồng”
Lời bài hát vang vọng mãi trong tôi, nó luôn nhắc nhủ tôi rằng, những gì tôi có được hôm nay đã có biết bao anh hùng liệt sĩ, biết bao người con của quê hương, đất nước đã cống hiến xương máu, tuổi thanh xuân của mình. Chúng ta mãi biết ơn công ơn của cha ông ta ngày xưa. Hôm nay, trong đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” tôi xin được viết về Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Hồng Ánh , người con của xã Hòa Châu, Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng.
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Hồng Ánh (còn có tên là Nguyễn Nhàn), đến từ một gia đình giàu truyền thống cách mạng ở thôn Cẩm Nam, xã Hòa Châu, Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng.
Nhớ để biết ơn, nhớ để tôn thờ. Câu chuyện của Nguyễn Hồng Ánh không chỉ là một giai thoại thành cổ, mà là một trang sử của lòng dũng cảm, của quyết tâm, quật khởi, của tuổi trẻ không sợ hãi mà hy sinh vì lý tưởng. Khi chúng ta sống trong hòa bình, yên tĩnh, đêm đêm ngủ trên những ngôi nhà khang trang, dạo phố giữa ánh đèn thành phố, có biết bao người từng đổ mồ hôi, xương máu để đổi lấy tiếng câu hát hôm nay? Con người tên Ánh - với tiếng tên nhỏ giọt, với vóc dáng mảnh khảnh, đã sẵn sàng ôm lấy khẩu súng, ôm lấy tử thần vì thiêng liêng nhịp thở hòa bình. Dù đã đi xa - nhưng ánh sáng của lòng yêu nước, dũng cảm, lòng trung thành với đồng đội, với lý tưởng vẫn sống mãi trong tim mỗi chúng ta.
Nguyễn Hồng Ánh — Tên gọi mãi in giữa lòng đất Hòa Châu, Hòa Vang Nguyễn Hồng Ánh, sinh năm 1951, xuất thân từ một gia đình giàu truyền thống cách mạng ở thôn Cẩm Nam, xã Hòa Châu (Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng). Là con trai duy nhất trong nhà, cậu sớm giác ngộ lý tưởng, mang trong mình ước vọng góp sức cho đất nước khi lòng còn tuổi đôi mươi. Khi mới 16 - độ tuổi mà người ta vẫn đang miệt mài tuổi học trò - Ánh đã không ngần ngại xung phong tham gia lực lượng du kích mật. Đó là lời hứa với non sông, với ánh mắt vững tin nhưng vẫn chưa kịp trưởng thành của một chàng trai trẻ.
- Nhập ngũ - Biệt động thành Đà Nẵng và tấm áo người thợ điện
Đầu năm 1968, vừa tròn 17 tuổi, Nguyễn Hồng Ánh gia nhập lực lượng Biệt động thành Đà Nẵng - một tổ chức đặc biệt hoạt động trong lòng thành phố. Để che mắt địch, Anh đóng vai người thợ điện, sinh hoạt "hợp pháp" giữa thành thị, nhưng bên trong là trái tim luôn căng đầy sự cảnh giác, quyết tâm. Trong những đêm lặng, đèn vàng hiu hắt của đô thị, có lẽ ít ai ngờ chàng trai ấy đang âm thầm dò xét, ghi nhận quy luật đi lại của kẻ thù, chuẩn bị cho một bước đột phá quyết liệt. Nhưng với Anh, đó không phải là công việc - đó là sứ mệnh.
- Một lãnh đạo trẻ tuổi - Nhiệm vụ nặng trên vai người mới lớn
Đến đầu năm 1969, Anh được giao làm mũi trưởng - bắt đầu tổ chức các chiến dịch bí mật. Đến tháng 5 cùng năm, cậu trẻ ấy đã được đề bạt làm Đội phó - rồi nhanh chóng trở thành Đội trưởng Biệt động thành Đà Nẵng. Bao nhiêu trách nhiệm, bao nhiêu sinh tử đặt lên vai một tuổi mới đôi mươi. Không còn là cậu trai lặng lẽ đi làm thợ điện, Ánh giờ là người chỉ huy - người đứng giữa ranh giới sinh-tử, quyết định từng bước đi với vũ khí, mưu trí và lòng quả cảm.
- Những trận đánh ghi dấu - mưu trí, gan góc và quyết đoán
Ngay chiến công đầu tiên, Nguyễn Hồng Ánh đã đặt dấu son: Anh hóa thân thành thợ điện, tiếp cận tên thiếu tá mật vụ khét tiếng , kẻ từng gây biết bao đau thương , rồi lặng lẽ gài mìn hẹn giờ vào chiếc xe của hắn. Vụ nổ: kết thúc nhanh gọn, ác ôn đền tội. Một đòn chí mạng. Tiếp đó, dưới sự chỉ huy của Anh, nhiều trận tấn công chớp nhoáng, chính xác đã diễn ra - từ đường Hoàng Diệu, đến cơ quan Hội đồng phường Thạch Thang; từ Nhà máy đèn Liên Trì, đến trại lính Nguyễn Phi Khanh (nay là đường Ông Ích Khiêm). Có trận, tiêu diệt 11 tên giặc, thu vũ khí; có trận, làm tan hoang cơ quan đầu não của tay sai, mang lại sự hoảng loạn trong lòng địch. Nhưng quan trọng hơn cả, những chiến công ấy không chỉ là thắng lợi trận đánh , đó là tiếng nói kiêu hãnh của lòng người, của chính nghĩa, trong một thành phố bị địch bao vây, bị khủng bố bằng máu và bom.
- Sa vào vòng vây - bền gan, giữ vững khí tiết
Cuối năm 1969, trong trận đánh Cư xá Đại Hàn, Anh bị bắt, sa vào tay giặc — bị giam ở Ty Gia Long, tra tấn dữ dội. Nhưng dù là đêm dài không ánh sáng, dù kẻ địch giở đủ trò dọa nạt, tra khảo, hắn không hề khai báo. Không một lời. Sự kiên cường của một chàng trai 18 tuổi, trước mũi súng, trước xiềng xích, trước nỗi sợ hãi và cô đơn. Rồi điều kỳ diệu , Anh đã vượt ngục, trở về đơn vị. Một lần nữa Anh đứng lên, tiếp tục con đường đấu tranh. Con đường mà anh đã chọn từ khi biết định nghĩa “tổ quốc” là gì.
- Trận cuối - Hy sinh tuổi hai mươi cho độc lập.
Tháng 7 năm 1970, khi Nguyễn HồngÁnh đang trên đường về dự Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn miền, số phận nghiệt ngã đón chờ. Khi chiếc xe đi ngang qua địa phận xã Điện Thắng (Điện Bàn, Quảng Nam), địch phục kích , vòng vây chặt, nhưng Ánh không lùi bước. Anh cầm súng, chiến đấu đến những giây cuối cùng, bảo vệ đồng đội, bảo vệ lý tưởng. Và người Đội trưởng, chàng trai kiên cường ấy đã hy sinh - năm mới chỉ 19 tuổi. Thanh xuân của Ánh dừng lại ở đó. Nhưng lửa chiến đấu, lửa tình yêu với đất nước, với đồng đội không bao giờ tắt.
Từ một chiến sĩ trở thành Đội trưởng Đội Biệt động thành Đà Nẵng khi còn rất trẻ, ở cương vị nào Nguyễn Hồng Ánh cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Trong ba năm 1968-1970, anh Ánh đã tham gia chiến đấu và chỉ huy đánh 27 trận lớn, nhỏ, tiêu diệt hàng trăm tên Mỹ - ngụy, phá hủy nhiều xe quân sự, kho tàng, sân bay, bến cảng và các mục tiêu nguy hại của quân thù, trong đó riêng anh trực tiếp tiêu diệt 55 tên giặc.
Với nhiều chiến công xuất sắc, Nguyễn Hồng Ánh được bình chọn là Chiến sĩ thi đua Mặt trận 4, Dũng sĩ diệt Mỹ cấp ưu tú, được tặng thưởng 2 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Hai và nhiều phần thưởng khác. Anh vinh dự được kết nạp Đảng khi mới 17 tuổi. Ngày 20/12/1994, anh Ánh được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
- Tượng đài và ký ức sống - Sự tri ân của bao thế hệ
Để tưởng nhớ người con ưu tú của Hòa Châu , Hòa Vang một bức tượng đài bằng đá khối xám, cao 3 mét (bao gồm tượng và đế), đã được dựng tại sân trường Trường THCS Nguyễn Hồng Ánh (xã Hòa Châu). Công trình do các thầy cô cựu giáo chức nhà trường đóng góp với kinh phí hơn 140 triệu đồng nhằm giữ mãi hình ảnh người anh hùng trong lòng học sinh, người dân, những người trẻ mai sau. Cứ mỗi lần học sinh bước qua sân trường, nhìn lên tượng đài , là một lời nhắc nhở sống động: “Tổ quốc này từng được bảo vệ bởi biết bao người trẻ”, “Tự do, độc lập không tự nhiên mà có”.



