Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Hồng Dậu – Thương binh tàn nhưng không phế

Trần Ngọc Diễm

Hưng Yên22/08/2026xã Nghi Dương (xã Nghi Dương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi 18 lên đường

Đầu năm 1967, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ngày càng ác liệt. Từ miền Bắc, từng lớp thanh niên lên đường vào Nam chiến đấu. Trong dòng người trẻ tuổi ấy có Nguyễn Hồng Dậu, chàng trai quê xã Vạn Thắng, huyện Ba Vì, tỉnh Hà Tây, nay thuộc thành phố Hà Nội.

Khi ấy, ông vừa tròn 18 tuổi.

Ở tuổi 18, nhiều người đang bắt đầu những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Nhưng với Nguyễn Hồng Dậu và rất nhiều thanh niên cùng thế hệ, tuổi trẻ gắn với một lựa chọn lớn: lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Ông tình nguyện nhập ngũ và được đưa vào chiến trường. Những ngày tháng tiếp theo đã đưa chàng trai trẻ từ cuộc sống bình dị ở quê nhà đến một nơi hoàn toàn khác – nơi bom đạn, gian khổ và hiểm nguy trở thành một phần của cuộc sống hằng ngày.

Có lẽ khi bước chân vào quân ngũ, ông cũng không thể hình dung rằng những năm tháng phía trước sẽ để lại dấu ấn sâu sắc đến vậy.

Những trận chiến không thể nào quên

Từ năm 1969 đến năm 1974, Nguyễn Hồng Dậu tham gia nhiều trận chiến.

Sau hàng chục năm, ông không còn nhớ hết mình đã tham gia bao nhiêu trận đánh. Điều ông nhớ rõ hơn cả là những lần bị thương.

Ông bị thương ba lần.

Mỗi lần bị thương là một lần đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết. Nhưng cũng là một lần thử thách ý chí của người lính.

Lần thứ ba, ngày 17/4/1974, là lần bị thương nặng nhất. Khi ấy, ông đang chiến đấu trong một trận đánh ác liệt chống địch lấn chiếm tại Đường 21, Gia Lai. Vết thương khiến ông mất hoàn toàn sức chiến đấu và cuối cùng phải rời đơn vị trở về khu điều dưỡng.

Ba lần bị thương là ba lần cơ thể phải chịu đựng những tổn thương nặng nề.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn