Nguyễn Huệ – một con người của quyết đoán, trí tuệ và trọng dụng nhân tài
Bùi Linh Phương
Điều làm nên Nguyễn Huệ không chỉ là tài cầm quân.
Nếu chỉ nhìn ông như một danh tướng, chúng ta sẽ bỏ qua một phần quan trọng trong con người Quang Trung: khả năng nhìn người, dùng người và tổ chức lực lượng.
Ngay từ những năm đầu của phong trào Tây Sơn, Nguyễn Huệ đã tham gia xây dựng kinh tế và huấn luyện quân sự cho lực lượng khởi nghĩa. Từ một lực lượng ban đầu còn nhỏ, Tây Sơn từng bước phát triển thành một lực lượng quân sự mạnh.
Năng lực của Nguyễn Huệ được thể hiện rõ qua những lần ông được giao những nhiệm vụ khó khăn nhất.
Khi Tây Sơn lâm vào tình thế nguy cấp ở Phú Yên, Nguyễn Nhạc giao cho Nguyễn Huệ, khi ấy mới 23 tuổi, làm chủ tướng tiến quân. Ông đã giành chiến thắng, tạo bước ngoặt quan trọng và từ đó trở thành chỗ dựa vững chắc của Tây Sơn.
Khi quân Xiêm tiến vào Nam Bộ, ông tiếp tục được giao nhiệm vụ chỉ huy. Trước lực lượng mạnh của đối phương, ông không hoảng loạn mà lựa chọn cách đánh phù hợp với điều kiện thực tế. Chiến thắng Rạch Gầm – Xoài Mút là minh chứng rõ ràng cho năng lực tổ chức và tư duy quân sự của ông.
Đến năm 1788, trước nguy cơ quân Thanh tiến vào nước ta, Nguyễn Huệ tiếp tục đưa ra một quyết định nhanh chóng: lên ngôi hoàng đế và trực tiếp tổ chức cuộc kháng chiến.
Nhưng bên cạnh sự quyết đoán là một phẩm chất khác: biết trọng dụng người tài.
Trong thời gian trị nước, Quang Trung chú trọng việc cầu hiền và sử dụng những người có năng lực, trong đó có Ngô Thì Nhậm, Phan Huy Ích và những trí thức khác.
Điều đó rất đáng suy ngẫm.
Một người lãnh đạo dù tài giỏi đến đâu cũng không thể một mình làm nên sự nghiệp lớn. Muốn xây dựng một đất nước, phải biết tập hợp những người có năng lực, giao đúng người, đúng việc và tạo điều kiện để họ đóng góp.
Nguyễn Huệ còn để lại một phẩm chất nổi bật khác: ý chí không lùi bước trước nghịch cảnh.
Trong cuộc đời hoạt động của mình, ông liên tục đối mặt với những tình thế tưởng như không thể giải quyết: lực lượng Tây Sơn từng bị dồn vào thế nguy hiểm; quân Xiêm tiến vào phía Nam; tình hình Bắc Hà rối ren; rồi quân Thanh tiến vào nước ta.
Nhưng trước mỗi thử thách, ông đều tìm cách giành lại thế chủ động.
Đó là tinh thần của một người chỉ huy: không để hoàn cảnh quyết định số phận của mình; phải chủ động tìm cách thay đổi hoàn cảnh.
Ngày nay, thế hệ trẻ không đứng trước những chiến trường như Nguyễn Huệ từng đứng. Nhưng bài học về ông vẫn còn nguyên giá trị: muốn làm nên việc lớn phải có ý chí, bản lĩnh, tinh thần trách nhiệm, khả năng học hỏi và biết tập hợp sức mạnh của những người xung quanh.



