NGUYỄN HUỆ - TUỔI HAI MƯƠI GỬI LẠI ĐỒI XUÂN SƠN VÀ KHÚC TRÁNG CA NGÀY TRỞ VỀ
Năm 1966, giữa khói lửa mịt mù của chiến trường đồi Xuân Sơn (Hoài Ân), người thanh niên quê hương Hoài Châu Bắc - Nguyễn Huệ - đã vĩnh viễn nằm lại khi vừa tròn 20 tuổi. Hơn nửa thế kỷ hóa thân vào lòng đất mẹ, tên tuổi của anh cùng các đồng đội mới lại được xướng lên, viết tiếp bản hùng ca bất diệt của tuổi trẻ hiến dâng vì độc lập nước nhà.
Có những con người, tuổi hai mươi của họ không rực rỡ ánh đèn đô thị, không có những hoài bão cá nhân, mà hành trang duy nhất mang theo là lòng yêu nước cháy bỏng và lời thề giải phóng quê hương. Liệt sĩ Nguyễn Huệ – người con của mảnh đất Hoài Châu Bắc, Hoài Nhơn, Bình Định kiên trung – là một người thanh niên như thế.
Sinh năm 1946, lớn lên trong những năm tháng quê hương oằn mình dưới gót giày quân xâm lược, chàng thanh niên Nguyễn Huệ sớm mang trong mình lý tưởng cách mạng. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh lên đường chiến đấu, mang theo niềm tự hào của vùng đất Hoài Nhơn giàu truyền thống đánh giặc.
Cuối năm 1966, đồi Xuân Sơn (huyện Hoài Ân) trở thành một trong những điểm nóng ác liệt bậc nhất. Nơi đây đã chứng kiến trận đánh lịch sử và cũng là trận chiến cuối cùng của Nguyễn Huệ cùng hàng chục đồng đội kiên trung. Trong mưa bom bão đạn, những người chiến sĩ ấy đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Nguyễn Huệ ngã xuống khi vừa tròn 20 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Máu của anh và đồng đội đã nhuộm đỏ đất đồi Xuân Sơn, góp phần làm nên những chiến công vang dội của quân và dân ta trên chiến trường Khu V.
Chiến tranh lùi xa, đất nước hòa bình, nhưng thân xác của anh cùng nhiều đồng đội vẫn nằm lại đâu đó dưới những tán cây, vách đá của đồi Xuân Sơn suốt hơn nửa thế kỷ. Những người mẹ, người chị ở Hoài Châu Bắc mòn mỏi ngóng trông, những dòng lệ đã khô cạn theo thời gian.
Cho đến những ngày cuối năm 2022, lịch sử một lần nữa gọi tên anh. Từ những nỗ lực tìm kiếm không mệt mỏi của Đảng, Nhà nước và Quân đội, danh tính của 60 liệt sĩ hy sinh tại đồi Xuân Sơn năm 1966 đã được xác định, trong đó có Liệt sĩ Nguyễn Huệ. Khúc tráng ca ngày trở về sau 56 năm dài đằng đẵng đã làm lay động hàng triệu trái tim. Anh đã trở về trong vòng tay ấm áp của đồng chí, đồng bào, trong sự biết ơn vô hạn của thế hệ hôm nay.
Sự hy sinh của Liệt sĩ Nguyễn Huệ ở tuổi hai mươi là một tượng đài bất tử về lòng yêu nước. Trong mỗi hành trình về nguồn, mỗi lần đứng trước bia mộ các anh hùng liệt sĩ để dọn dẹp, thắp nén nhang thơm, thế hệ áo xanh thanh niên và những lớp măng non đất nước hôm nay luôn tự nhắc nhở mình: Hòa bình, độc lập đang có được đánh đổi bằng máu xương của biết bao lớp người đi trước.
Câu chuyện về Nguyễn Huệ sẽ mãi là ngọn lửa đỏ truyền tay, thắp sáng lý tưởng cách mạng, soi đường cho tuổi trẻ vươn lên học tập, rèn luyện và cống hiến, để xứng đáng với sự hy sinh thiêng liêng của thế hệ cha anh.



