Nguyễn Hưu Ba
Nguyễn Hữu Ba
Nguyễn Hữu Ba sinh năm 1953, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, khi chiến tranh đã in hằn lên từng mái nhà, từng cánh đồng quê. Tuổi thơ của anh gắn với những mùa vụ vất vả và những ước mơ rất đỗi bình dị. Nhưng khi Tổ quốc cần, thế hệ anh không do dự.
Năm 1972, Nguyễn Hữu Ba nhập ngũ, rời quê hương, khoác trên mình màu áo lính xanh, bước vào cuộc chiến trong thời khắc ác liệt nhất. Anh được biên chế về Trung đoàn 675 – Bộ Tư lệnh Pháo binh, nơi những người lính phải đối mặt trực diện với bom đạn, giữ vai trò hỏa lực quyết định trên chiến trường.
Những ngày đầu ở đơn vị là chuỗi huấn luyện gấp rút và nghiêm ngặt. Đôi bàn tay quen cầm cuốc cày nay nắm chặt dây kéo pháo, quen từng khẩu lệnh, từng phần tử bắn. Rồi anh theo đơn vị hành quân vào chiến trường, vượt qua những cung đường rừng núi hiểm trở, nơi bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.
Giữa hoa lửa chiến tranh, Nguyễn Hữu Ba cùng đồng đội bám trụ trận địa, kiên cường giữ pháo. Tiếng nổ chát chúa của pháo hòa cùng tiếng bom, đất đá văng tung tóe, khói súng mù mịt. Có những thời khắc sinh tử, trận địa chỉ còn lại vài người vẫn đứng vững bên nòng pháo, quyết không rời vị trí. Với người lính pháo binh, mệnh lệnh là tối thượng, còn trận địa là nơi gửi trọn niềm tin và sinh mạng.
Những đêm hiếm hoi yên tiếng súng, anh ngồi lặng bên khẩu pháo đã nguội, nhìn ánh sao xuyên qua tán rừng mà nhớ về quê nhà, về mẹ cha và những ngày bình yên chưa từng có trọn vẹn. Nhưng rồi bình minh lại đến cùng tiếng lệnh hành quân. Người lính không cho phép mình yếu lòng.
Qua từng chiến dịch, Nguyễn Hữu Ba trưởng thành trong lửa đạn, vững vàng hơn, bản lĩnh hơn. Sự bền bỉ, tinh thần trách nhiệm và ý chí sắt đá đã tôi luyện anh thành một người chỉ huy gương mẫu. Năm 1976, anh xuất ngũ với cấp bậc Trung sỹ, hoàn thành nhiệm vụ của một người lính trong những năm tháng không thể nào quên.



