NGUYỄN HỮU CẦU – QUẬN HẸ VÀ GIẤC MƠ ĐÒI LẠI TRẦN GIAN
Trong dòng chảy hàng ngàn năm của lịch sử dân tộc, có những giai đoạn đất nước rơi vào cảnh tối tăm bởi sự suy thoái của giai cấp thống trị. Chính trong lòng một xã hội đầy bất công ấy, những người con của nhân dân đã đứng lên, dùng gươm đao để đòi lại công lý cho người nghèo. Thủ lĩnh phong trào nông dân thế kỷ XVIII – Nguyễn Hữu Cầu – chính là một cánh chim bằng kiên cường như thế của vùng đất Hải Dương.
Nguyễn Hữu Cầu (chưa rõ năm sinh, mất năm 1751), còn được nhân dân kính trọng gọi là Quận Hẹ, xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo khổ tại huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương. Lớn lên trong bối cảnh chúa Trịnh thối nát, quan lại tham nhũng, đời sống nhân dân lầm than, đói khổ cùng cực, ông đã sớm nuôi lòng căm thù giai cấp thống trị sâu sắc. Với thiên tư thông minh, có sức khỏe phi thường lại giỏi cả võ nghệ lẫn văn chương, ông nhanh chóng trở thành một nhân vật kiệt xuất.
Khi cuộc khởi nghĩa của Nguyễn Cừ nổ ra tại vùng Đồ Sơn (Hải Phòng), Nguyễn Hữu Cầu đã hăng hái tham gia và sớm tỏ rõ tài năng quân sự xuất chúng của mình. Sau khi thủ lĩnh Nguyễn Cừ qua đời, ông được nghĩa quân suy tôn làm minh chủ. Từ căn cứ Đồ Sơn, ông đưa quân về xây dựng căn cứ lớn tại vùng đầm lầy sông Kinh Thầy (Hải Dương) – nơi có đầm hẹ bạt ngàn, cũng từ đó danh hiệu "Quận Hẹ" gắn liền với cuộc đời huyền thoại của ông.
Suốt hơn mười năm ròng rã, Nguyễn Hữu Cầu đã lãnh đạo nghĩa quân đánh chiếm nhiều vùng rộng lớn ở Bắc Bộ và Trung Bộ, từ Hải Dương, Hải Phòng đến Bắc Ninh, Thái Bình, Nghệ An. Ông là một nhà quân sự mưu trí, sở hữu lối đánh xuất quỷ nhập thần, lấy ít địch nhiều, lấy nghèo đánh giàu. Đi đến đâu, ông cũng thực hiện khẩu hiệu "Lấy của nhà giàu chia cho dân nghèo", vì vậy phong trào được nhân dân khắp nơi đồng lòng ủng hộ, che chở.
Biết không thể dùng vũ lực khuất phục dễ dàng, tập đoàn phong kiến chúa Trịnh đã tập trung những danh tướng bậc nhất thời bấy giờ và huy động đại quân quyết tiêu diệt bằng được phong trào Quận Hẹ. Năm 1751, trong một trận chiến không cân sức tại Nghệ An, do lực lượng quá chênh lệch, Nguyễn Hữu Cầu bị sa vào tay giặc.
Dù bị giam cầm và chịu nhiều nhục hình, người anh hùng áo vải vẫn giữ nguyên phong thái ung dung, hiên ngang trước họng súng gươm đao của kẻ thù. Khi bị đưa ra pháp trường tại Thăng Long, ông vẫn giữ vững khí tiết bất khuất cho đến hơi thở cuối cùng.
Cuộc đời của Quận Hẹ Nguyễn Hữu Cầu tuy dừng lại khi chí lớn chưa thành, nhưng ngọn lửa tự do, tinh thần đấu tranh vì người nghèo của ông đã khắc sâu vào lòng nhân dân. Ông trở thành biểu tượng của sức mạnh bão táp từ lòng dân, của khát vọng tự do và bình đẳng xã hội.
Hôm nay, tên tuổi của Nguyễn Hữu Cầu được trang trọng đặt cho nhiều con đường, ngôi trường trên khắp đất nước. Câu chuyện về cuộc đời ông nhắc nhở thế hệ trẻ về tinh thần dũng cảm, lòng yêu thương nhân dân sâu sắc và khát vọng đấu tranh cho một xã hội công bằng, văn minh.
"Thân cát bụi lại về với cát bụi, nhưng tiếng gầm của mãnh hổ đòi công lý cho nhân dân sẽ còn vang vọng mãi đến ngàn sau."


