NGUYỄN HỮU CHÍNH
Có những người trở về từ chiến tranh nhưng chiến tranh vẫn ở lại trong ký ức.
Đó là những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ. Là những người đồng đội. Là những năm tháng đã đi qua. Là những điều có thể không bao giờ kể hết bằng lời.
Nguyễn Hữu Chính là một trong những người con Tân Mai đã đi qua những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.
Một thế hệ đã từng sống trong hoàn cảnh mà sự bình yên không phải điều hiển nhiên.
Họ hiểu giá trị của một bữa cơm gia đình, một mái nhà, một ngày không tiếng bom đạn.
Bởi họ đã từng xa những điều ấy.
Hôm nay, khi cuộc sống đã đổi thay, những câu chuyện về thế hệ ấy càng đáng được nhắc lại.
Không phải để khơi lại đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Hòa bình được xây dựng từ biết bao tuổi trẻ.
Từ những con người đã lên đường.
Từ những người đã chịu thương tật, bệnh tật.
Từ những gia đình đã chờ đợi.
Và từ những người đã không trở về.
Tên tuổi ông Nguyễn Hữu Chính vì thế không chỉ thuộc về một cá nhân. Đó còn là một mảnh ghép trong ký ức chung của Tân Mai.



