Cựu chiến binh

NGUYỄN HỮU CỬ – NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN THEO XE TĂNG VÀO DINH ĐỘC LẬP

Đỗ Vân Anh

Hưng Yên28/08/2026phường Đông Hải (phường Đông Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN HỮU CỬ – NGƯỜI CHÍNH TRỊ VIÊN THEO XE TĂNG VÀO DINH ĐỘC LẬP

Năm 1963, khi vừa tốt nghiệp cấp 3, chàng thanh niên Nguyễn Hữu Cử, quê Hưng Yên, đứng trước một lựa chọn quan trọng của tuổi trẻ. Trước mắt ông khi ấy là con đường học đại học và những ước mơ riêng của một thanh niên vừa rời ghế nhà trường. Nhưng giữa những năm tháng đất nước đang trong chiến tranh, ông cùng những người bạn của mình đã quyết định tạm gác việc học, tình nguyện nhập ngũ, lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Từ đó, cuộc đời Nguyễn Hữu Cử gắn với màu xanh áo lính.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Trung đoàn Pháo binh 168, Quân khu Tây Bắc. Không lâu sau, ông được đào tạo chuyên ngành điện xe tăng. Đây là một lĩnh vực còn khá mới mẻ, đòi hỏi người lính phải có kiến thức kỹ thuật và sự chính xác cao.

Năm 1966, Nguyễn Hữu Cử về công tác tại Đại đội 11, Trung đoàn Xe tăng 203. Từ một thanh niên vừa rời ghế nhà trường, ông từng bước trưởng thành trong môi trường quân đội, làm quen với những chiếc xe tăng và những nhiệm vụ ngày càng khó khăn.

Đến năm 1968, cùng với đơn vị, ông hành quân vào chiến trường miền Nam.

Từ đây, những điều từng được học trong huấn luyện không còn chỉ nằm trên thao trường. Trước mắt ông là một chiến trường thực sự, nơi mỗi nhiệm vụ đều có thể phải đánh đổi bằng máu và sự hy sinh.

Nguyễn Hữu Cử đã cùng đồng đội tham gia nhiều chiến dịch ác liệt. Ông có mặt trong Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào, rồi tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm năm 1972.

Đó là những tháng ngày mà người lính phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Bom đạn liên tục dội xuống, những trận đánh diễn ra căng thẳng và sự sống của mỗi người luôn bị đặt trước thử thách.

Sau những trận chiến ấy, tháng 8 năm 1972, Nguyễn Hữu Cử được điều về làm Chính trị viên Tiểu đoàn 1, Trung đoàn Xe tăng 203.

Từ một người lính kỹ thuật, ông bước vào một cương vị mới. Người chính trị viên không chỉ cùng bộ đội chiến đấu mà còn có trách nhiệm nắm bắt tư tưởng, động viên tinh thần và giữ vững ý chí chiến đấu của cán bộ, chiến sĩ. Trong những thời khắc khó khăn, người chính trị viên phải là chỗ dựa tinh thần để bộ đội vững vàng hoàn thành nhiệm vụ.

Những kinh nghiệm tích lũy qua nhiều năm chiến đấu đã giúp Nguyễn Hữu Cử trưởng thành nhanh chóng.

Và rồi thời khắc lịch sử cũng đến.

Cuối tháng 3 năm 1975, Tiểu đoàn 1 cùng các đơn vị tiến vào giải phóng Đà Nẵng. Chiến thắng nối tiếp chiến thắng. Đất nước đang bước vào những ngày tháng cuối cùng của cuộc chiến tranh.

Sau Đà Nẵng, đội hình xe tăng tiếp tục thần tốc tiến về phía Nam trong Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Đích đến là Sài Gòn.

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, Tiểu đoàn 1 do Nguyễn Hữu Cử làm Chính trị viên tiến về phía trước. Đội hình xe tăng vượt qua những chặng đường cuối cùng của cuộc chiến. Không khí trên chiến trường lúc ấy vừa khẩn trương vừa căng thẳng. Mục tiêu phía trước đã rất gần, nhưng những nguy hiểm vẫn chưa kết thúc.

Khi đội hình gần đến cầu Sài Gòn, một mất mát bất ngờ xảy ra.

Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ hy sinh.

Trong giây phút ấy, đơn vị đứng trước một tình thế đặc biệt. Người chỉ huy trực tiếp không còn nữa, nhưng nhiệm vụ không thể dừng lại.

Nguyễn Hữu Cử tiếp tục nhận trách nhiệm chỉ huy đơn vị.

Ông hiểu rằng phía trước là những giờ phút có ý nghĩa quyết định. Nếu dừng lại, đội hình có thể mất thời cơ. Vì vậy, ông cùng đồng đội tiếp tục tiến lên.

Những chiếc xe tăng nối tiếp nhau vượt qua cầu Sài Gòn, vượt qua những vị trí kháng cự trên đường tiến quân. Người chính trị viên lúc này không chỉ làm công tác động viên tinh thần mà trực tiếp gánh vác trách nhiệm chỉ huy trong thời khắc đặc biệt của lịch sử.

Đội hình tiếp tục tiến về phía trung tâm Sài Gòn.

Mục tiêu cuối cùng là Dinh Độc Lập.

Buổi trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, những chiếc xe tăng của Tiểu đoàn 1 cùng các lực lượng tiến vào Dinh Độc Lập. Nguyễn Hữu Cử có mặt cùng đồng đội trong thời khắc lịch sử ấy.

Sau nhiều năm chiến đấu, cuộc chiến tranh đã đi đến hồi kết.

Những người lính từng hành quân qua biết bao chiến trường, từng trải qua Đường 9 – Nam Lào, Thành cổ Quảng Trị và những trận đánh khốc liệt khác, giờ đây đứng giữa Sài Gòn trong ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Đối với Nguyễn Hữu Cử, khoảnh khắc ấy chắc hẳn mang theo rất nhiều cảm xúc.

Ông nhớ về những người đồng đội đã nằm lại trên những chặng đường chiến đấu.

Nhớ về những người đã cùng mình bước vào chiến trường nhưng không thể đi đến ngày toàn thắng.

Và trong khoảnh khắc chiến thắng, có lẽ hình ảnh người Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ hy sinh ngay trước giờ phút cuối cùng cũng là một ký ức không thể nào quên.

Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất.

Nhưng những người lính từng đi qua chiến tranh mang theo trong mình những ký ức không thể xóa nhòa. Nguyễn Hữu Cử tiếp tục công tác trong quân đội, mang theo những kinh nghiệm của một người đã trưởng thành từ chiến trường.

Nhìn lại chặng đường từ năm 1963 đến ngày 30 tháng 4 năm 1975, đó là hơn một thập niên tuổi trẻ mà ông đã dành cho quân đội và đất nước.

Năm 1963, ông là một thanh niên vừa tốt nghiệp cấp 3, tạm gác giảng đường đại học để lên đường nhập ngũ.

Năm 1966, ông trở thành người lính của Trung đoàn Xe tăng 203.

Những năm sau đó, ông cùng đồng đội đi qua những chiến trường khốc liệt.

Năm 1972, ông có mặt trong cuộc chiến đấu 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị.

Và ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông là người Chính trị viên của Tiểu đoàn 1, tiếp tục chỉ huy đơn vị tiến vào Dinh Độc Lập sau khi Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ hy sinh.

Đó là hành trình của một thế hệ thanh niên đã lựa chọn đất nước thay vì những ước mơ riêng của tuổi trẻ.

Nguyễn Hữu Cử không phải là người duy nhất thuộc thế hệ ấy. Hàng triệu thanh niên Việt Nam đã rời quê hương, rời mái trường, rời gia đình để bước vào cuộc chiến. Có người trở về, có người nằm lại nơi chiến trường.

Nhưng tất cả đều đã góp một phần tuổi trẻ của mình vào lịch sử.

Câu chuyện của Nguyễn Hữu Cử vì thế không chỉ là câu chuyện về một người lính xe tăng. Đó còn là câu chuyện về sự trưởng thành của một thanh niên từ Hưng Yên trong những năm tháng chiến tranh; về một người đã đi qua nhiều chiến trường, đảm nhận nhiều nhiệm vụ và cuối cùng có mặt trong thời khắc đất nước thống nhất.

Từ một chàng trai vừa tốt nghiệp cấp 3 đến người Chính trị viên của một tiểu đoàn xe tăng tiến vào Sài Gòn, con đường ấy được đánh dấu bằng những năm tháng huấn luyện, chiến đấu, mất mát và trưởng thành.

Và khi những chiếc xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập trưa 30 tháng 4 năm 1975, một chặng đường chiến đấu của Nguyễn Hữu Cử cũng đi đến dấu mốc quan trọng nhất.

Ông đã cùng đồng đội đi đến ngày toàn thắng.

Để rồi sau này, khi trở về cuộc sống đời thường, ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên giá trị: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi, máu và sự hy sinh của biết bao con người.

Câu chuyện của Thiếu tá, cựu chiến binh Nguyễn Hữu Cử vì thế là câu chuyện về một thế hệ đã dám gác lại ước mơ riêng, khoác lên mình màu áo lính và đi đến tận cùng của cuộc chiến. Từ những chiến trường ác liệt đến trưa 30 tháng 4 lịch sử tại Dinh Độc Lập, ông đã góp phần nhỏ bé nhưng đáng trân trọng vào hành trình giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn