NGUYỄN HỮU DỤ – MỘT DÒNG TÊN KHẮC GIỮA NON SÔNG
rên Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ của quê hương Tân Mai có rất nhiều dòng tên. Mỗi dòng tên là một cuộc đời, một gia đình và một câu chuyện còn dang dở. Trong những dòng tên ấy có liệt sĩ Nguyễn Hữu Dụ – người con của quê hương đã mãi mãi dừng lại giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Không ai sinh ra để mong được trở thành liệt sĩ.
Cũng như bao chàng trai của quê hương năm ấy, Nguyễn Hữu Dụ từng có những ước mơ rất đỗi bình dị. Đó có thể là một mái ấm nhỏ, là những mùa lúa chín trên quê hương, là những ngày được quây quần bên gia đình sau những buổi lao động. Nhưng khi Tổ quốc cần, những ước mơ riêng đã nhường chỗ cho một lý tưởng lớn hơn.
Anh khoác lên mình màu áo lính.
Từ giây phút ấy, quê hương không chỉ còn là nơi anh sinh ra mà còn là điều để anh quyết tâm bảo vệ bằng tất cả tuổi trẻ của mình.
Năm 1971, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vẫn đang bước vào giai đoạn vô cùng quyết liệt. Mỗi trận đánh đều là sự giằng co giữa sự sống và cái chết. Mỗi người lính đều hiểu rằng có thể hôm nay còn cùng đồng đội hành quân, nhưng ngày mai có thể đã nằm lại nơi chiến trường.
Nguyễn Hữu Dụ vẫn tiến về phía trước.
Không phải vì anh không biết sợ.
Mà bởi phía sau anh là quê hương, là gia đình, là khát vọng hòa bình của cả dân tộc.
Rồi một ngày của năm 1971, người chiến sĩ trẻ ấy đã anh dũng hy sinh.
Tin báo tử trở về quê nhà mang theo nỗi đau lặng lẽ của gia đình và bà con lối xóm. Một người con đã không thể trở lại. Một người lính đã gửi trọn tuổi thanh xuân nơi chiến trường để đất nước có thêm một bước gần hơn tới ngày thống nhất.
Bốn năm sau, mùa Xuân năm 1975 đã đến.
Đất nước hòa bình.
Những đoàn quân chiến thắng trở về trong niềm vui của cả dân tộc. Nhưng cũng có biết bao gia đình chỉ còn biết đón những người con bằng tấm Bằng "Tổ quốc ghi công" và nén hương tưởng nhớ.
Nguyễn Hữu Dụ là một trong những người con đã góp phần làm nên ngày vui ấy.
Hôm nay, quê hương Tân Mai đang đổi thay từng ngày. Những con đường mới nối dài, những ngôi trường khang trang, những khu dân cư ngày càng văn minh, trù phú. Mỗi bước phát triển ấy đều được xây dựng trên nền tảng của hòa bình – nền hòa bình được đánh đổi bằng máu xương của các anh hùng liệt sĩ.
Bởi vậy, tri ân không chỉ là nhớ về quá khứ.
Tri ân còn là sống tử tế hơn, cống hiến nhiều hơn, giữ gìn sự đoàn kết trong cộng đồng và góp sức xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Đó chính là món quà ý nghĩa nhất dành cho những người đã ngã xuống.
Tên tuổi liệt sĩ Nguyễn Hữu Dụ sẽ mãi được khắc ghi trên bia đá, nhưng hơn hết là được khắc ghi trong lòng mỗi người dân quê hương Tân Mai.
Xin thành kính tưởng nhớ liệt sĩ Nguyễn Hữu Dụ – người con đã chọn Tổ quốc là lẽ sống, lấy sự hy sinh làm lời thề với non sông. Dẫu thời gian có trôi qua, tên anh vẫn sẽ mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất và của một thế hệ đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.



