Nguyễn Hữu Dụ - Người cán bộ bám đất, bám dân
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Tây Ninh là một vùng đất đầy gian khổ. Chiến tranh khiến cuộc sống của người dân gặp muôn vàn khó khăn, nhưng trong những ngày tháng ấy, tinh thần yêu nước vẫn âm thầm cháy trong mỗi làng quê. Giữa hoàn cảnh đó, đồng chí Nguyễn Hữu Dụ là một trong những cán bộ cách mạng kiên trung, luôn hết lòng vì phong trào và nhân dân.
Nguyễn Hữu Dụ - Người cán bộ bám đất, bám dân
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Tây Ninh là một vùng đất đầy gian khổ. Chiến tranh khiến cuộc sống của người dân gặp muôn vàn khó khăn, nhưng trong những ngày tháng ấy, tinh thần yêu nước vẫn âm thầm cháy trong mỗi làng quê. Giữa hoàn cảnh đó, đồng chí Nguyễn Hữu Dụ là một trong những cán bộ cách mạng kiên trung, luôn hết lòng vì phong trào và nhân dân.
Đầu năm 1949, tại Đại hội Đảng bộ tỉnh Tây Ninh lần thứ hai, đồng chí Nguyễn Hữu Dụ được bầu vào Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh. Từ đây, ông cùng các đồng chí của mình bắt đầu những ngày tháng hoạt động cách mạng đầy gian nan.
Một buổi sáng, khi trời còn chưa sáng rõ, ông cùng một số cán bộ rời căn cứ để xuống cơ sở. Con đường trước mắt đầy bùn đất, hai bên là những hàng cây rậm rạp. Không ai biết phía trước có thể gặp nguy hiểm lúc nào. Nhưng ông vẫn bình tĩnh bước đi.
Một cán bộ trẻ đi cùng lo lắng hỏi: “Anh Dụ, đường xuống cơ sở nguy hiểm như vậy, liệu chúng ta có nên đi tiếp không?”
Ông nhìn người cán bộ trẻ rồi nhẹ nhàng trả lời: “Càng khó khăn, chúng ta càng phải đến với bà con. Nếu cán bộ không có mặt bên cạnh nhân dân thì làm sao giữ được phong trào?” Câu nói ấy khiến người cán bộ trẻ thêm vững lòng.
Đến một xóm nhỏ, ông gặp những người dân đang lo lắng vì cuộc sống bị chiến tranh đảo lộn. Có người mất nhà, có người phải xa gia đình. Ông không nói những điều lớn lao mà chỉ ngồi xuống, hỏi han từng người, lắng nghe những khó khăn của họ.
Ông giải thích cho bà con hiểu rằng cuộc kháng chiến không chỉ là việc của những người cầm súng, mà là sự nghiệp chung của toàn dân. Mỗi người, bằng khả năng của mình, đều có thể góp sức bảo vệ quê hương.
Nhờ sự gần gũi và chân thành, ông dần tạo được niềm tin trong nhân dân. Ông cùng các cán bộ cách mạng vận động đồng bào, trí thức và các chức sắc tôn giáo cùng hướng về kháng chiến, xây dựng tinh thần đoàn kết.
Có lần, giữa lúc tình hình chiến trường vô cùng căng thẳng, một người dân khuyên ông: “Cán bộ nên ở nơi an toàn hơn. Ở đây nguy hiểm lắm!” Ông mỉm cười: “Bà con còn ở đây thì chúng tôi cũng ở đây.”
Chỉ một câu nói giản dị nhưng thể hiện rõ quyết tâm của người cán bộ cách mạng. Với ông, bám đất, bám dân không chỉ là nhiệm vụ mà còn là trách nhiệm đối với quê hương.
Trong những năm tháng kháng chiến, Nguyễn Hữu Dụ vừa tham gia công tác xây dựng Đảng, vừa giữ vai trò quan trọng trong lực lượng vũ trang. Ông từng giữ chức Trung đoàn phó Trung đoàn 311 kiêm Bí thư Tỉnh ủy Tây Ninh. Dù ở cương vị nào, ông vẫn luôn chú trọng củng cố tổ chức Đảng, xây dựng lực lượng và giữ vững niềm tin của nhân dân.
Chiến tranh ngày càng ác liệt, nhưng những người cán bộ như Nguyễn Hữu Dụ vẫn không lùi bước. Họ đi từ làng này sang làng khác, từ căn cứ này đến cơ sở khác, kiên trì gây dựng phong trào. Có những đêm ngủ giữa rừng, có những ngày hành quân dưới mưa, nhưng trong lòng họ luôn có một niềm tin: rồi sẽ đến ngày quê hương được tự do.
Nhìn lại cuộc đời hoạt động cách mạng của Nguyễn Hữu Dụ, tôi cảm nhận được vẻ đẹp của một người cán bộ không chỉ ở chức vụ hay những chiến công, mà còn ở sự tận tụy với nhân dân. Ông hiểu rằng muốn giữ được phong trào thì phải được nhân dân tin yêu; muốn xây dựng cách mạng thì phải bắt đầu từ chính cuộc sống của người dân.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những con đường ở Tây Ninh đã đổi thay, những vùng quê từng trải qua bom đạn nay đã trở nên thanh bình. Nhưng câu chuyện về những người cán bộ năm xưa vẫn còn được nhắc lại như một lời nhắc nhở thế hệ trẻ.
Nguyễn Hữu Dụ đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho quê hương, cho cách mạng và cho nhân dân. Hình ảnh người cán bộ lặng lẽ đi giữa những con đường gian khó, luôn bám đất, bám dân, giữ vững niềm tin, sẽ mãi là một hình ảnh đáng trân trọng trong những năm tháng lịch sử của Tây Ninh.


