Nguyễn Hữu Giới-Người lính quân giới thầm lặng giữa chiến trường Campuchia
Trong những năm tháng chiến tranh, khi nhắc đến người lính, người ta thường nhớ đến những người trực tiếp cầm súng chiến đấu nơi trận tuyến. Nhưng phía sau mỗi trận đánh còn có biết bao người lính âm thầm làm nhiệm vụ bảo đảm vũ khí, trang bị, sửa chữa và cải tiến khí tài để đồng đội có thêm điều kiện hoàn thành nhiệm vụ. Họ không phải lúc nào cũng đứng ở nơi tiếng súng vang lên dữ dội nhất, nhưng công việc của họ có ý nghĩa quan trọng đối với từng người lính ngoài mặt trận. Ông Nguyễn Hữu Giới, sinh năm 1947, quê ở Hoằng Anh, nay thuộc phường Nguyệt Viên, là một người lính như thế. Cuộc đời quân ngũ của ông gắn liền với những năm tháng tuổi trẻ phục vụ trong đơn vị quân giới và những ngày tháng làm nhiệm vụ tại chiến trường Campuchia.
Năm 1966, khi mới ở tuổi thanh niên, ông Nguyễn Hữu Giới lên đường nhập ngũ. Đó là thời kỳ đất nước đang trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Với thế hệ thanh niên thời ấy, khoác lên mình bộ quân phục đồng nghĩa với việc sẵn sàng rời xa quê hương, gia đình để nhận nhiệm vụ khi Tổ quốc cần. Ông Giới cũng bắt đầu hành trình của đời mình từ những ngày tháng như thế.
Sau khi nhập ngũ, ông được phân công công tác trong đơn vị quân giới. Nếu những người lính chiến đấu trực tiếp phải đối mặt với bom đạn ngoài mặt trận thì người lính quân giới lại mang trên vai một nhiệm vụ đặc biệt: bảo đảm cho vũ khí luôn có thể phục vụ chiến đấu. Công việc sửa chữa, cải tiến vũ khí đòi hỏi sự chính xác, cẩn trọng, tinh thần trách nhiệm cao và kinh nghiệm của người lính. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ của cả đơn vị. Chính vì vậy, phía sau những khẩu súng, những trang bị được đưa ra chiến trường là sự miệt mài của những người lính quân giới.
Trong quá trình phục vụ quân đội, ông Nguyễn Hữu Giới giữ chức vụ Tiểu đội trưởng, quân hàm Thượng sĩ. Trên cương vị của mình, ông không chỉ thực hiện nhiệm vụ chuyên môn mà còn cùng đồng đội hoàn thành công việc được giao trong điều kiện chiến tranh nhiều gian khổ. Công việc sửa chữa và cải tiến vũ khí vốn đã đòi hỏi sự tỉ mỉ, trong hoàn cảnh chiến trường lại càng khó khăn hơn. Những người lính quân giới phải làm việc với tinh thần khẩn trương, chính xác, luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên những khó khăn của bản thân.
Một phần quan trọng trong quãng đời quân ngũ của ông là thời gian phục vụ tại chiến trường Campuchia. Xa quê hương, xa gia đình, ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ sửa chữa, cải tiến vũ khí, góp phần bảo đảm trang bị cho lực lượng làm nhiệm vụ. Ở nơi đất khách, điều kiện sinh hoạt và công tác chắc chắn có nhiều thiếu thốn, nhưng những người lính vẫn bền bỉ hoàn thành nhiệm vụ của mình. Đối với ông Giới, đó không chỉ là công việc được phân công mà còn là trách nhiệm của một người quân nhân đối với đồng đội và nhiệm vụ chung.
Những người lính quân giới có thể không trực tiếp xuất hiện trong những câu chuyện về các trận đánh, nhưng đóng góp của họ lại nằm trong từng công việc tưởng như thầm lặng. Một khẩu súng được sửa chữa kịp thời, một trang bị được cải tiến phù hợp với điều kiện thực tế hay một phương tiện chiến đấu được khắc phục để tiếp tục sử dụng đều có thể giúp người lính ngoài mặt trận hoàn thành nhiệm vụ. Bởi vậy, những năm tháng làm công tác quân giới của ông Nguyễn Hữu Giới cũng là một phần của cuộc chiến đấu, một phần của những đóng góp âm thầm phía sau chiến trường.
Năm 1980, sau 14 năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ với quân hàm Thượng sĩ, trên cương vị Tiểu đội trưởng. Mười bốn năm là một quãng thời gian dài của đời người, đặc biệt khi phần lớn tuổi trẻ của ông đã gắn bó với quân đội. Từ ngày nhập ngũ năm 1966 cho đến khi trở về năm 1980, ông đã trải qua những năm tháng mà đất nước và quân đội có nhiều biến động, đồng thời thực hiện nhiệm vụ ở một chiến trường cách xa quê hương.
Những đóng góp của ông Nguyễn Hữu Giới trong thời gian phục vụ quân đội đã được Nhà nước ghi nhận bằng một Huy chương. Với người lính, phần thưởng ấy là sự ghi nhận đối với một chặng đường cống hiến. Nhưng đằng sau tấm huy chương là biết bao ngày tháng xa nhà, những giờ phút làm việc trong điều kiện khó khăn và tình cảm đồng đội được vun đắp qua những năm tháng cùng chung nhiệm vụ.
Sau khi xuất ngũ, ông Nguyễn Hữu Giới trở về quê hương Hoằng Anh, nay thuộc phường Nguyệt Viên, tiếp tục cuộc sống của một người dân bình dị. Từ một người lính quen với quân ngũ, ông trở về với gia đình, quê hương và cuộc sống đời thường. Những năm tháng chiến trường dần lùi xa, nhưng dấu ấn của quãng đời quân ngũ vẫn còn trong ký ức. Đó là những năm tháng tuổi trẻ ông đã dành cho đất nước, cho đồng đội và cho nhiệm vụ được giao.
Hiện nay, ông Nguyễn Hữu Giới đang được hưởng chế độ trợ cấp hàng tháng dành cho quân nhân mất sức lao động. Chính sách ấy là sự quan tâm của Nhà nước đối với những người đã từng phục vụ trong quân đội và là một phần ghi nhận đối với những đóng góp của họ trong những năm tháng chiến tranh. Ở tuổi đã cao, cuộc sống của ông nay đã bình dị hơn nhiều so với những năm tháng quân ngũ. Nhưng câu chuyện về người lính quân giới năm nào vẫn là một phần đáng trân trọng trong ký ức của gia đình và quê hương.
Nhìn lại cuộc đời ông Nguyễn Hữu Giới, có thể thấy hình ảnh một người lính không trực tiếp đứng ở tuyến đầu nhưng đã góp sức bằng chính chuyên môn và trách nhiệm của mình. Từ người thanh niên nhập ngũ năm 1966 đến người Tiểu đội trưởng mang quân hàm Thượng sĩ, rồi những năm tháng phục vụ tại chiến trường Campuchia để sửa chữa, cải tiến vũ khí, mỗi chặng đường đều gắn với nhiệm vụ chung của quân đội. Những đóng góp ấy tuy thầm lặng nhưng là một phần không thể thiếu trong những năm tháng chiến đấu gian khổ.
Chiến tranh đã lùi xa, những người lính năm xưa giờ đây đã bước sang bên kia của tuổi trẻ. Thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, quê hương và cuộc sống, nhưng những ký ức về một thời khoác áo lính vẫn còn nguyên giá trị. Với ông Nguyễn Hữu Giới, 14 năm trong quân ngũ, từ năm 1966 đến năm 1980, là một phần đặc biệt của cuộc đời – phần đời mà ông đã dành cho nhiệm vụ quân giới, cho đồng đội và cho những năm tháng làm nhiệm vụ tại chiến trường Campuchia.
Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng trong mỗi chặng đường lịch sử, bên cạnh những chiến công được nhắc đến, còn có rất nhiều con người âm thầm cống hiến. Họ có thể là những người trực tiếp chiến đấu, cũng có thể là những người sửa chữa vũ khí, bảo đảm hậu cần, kỹ thuật phía sau chiến trường. Tất cả đều góp phần tạo nên sức mạnh chung của quân đội và đất nước.
“Câu chuyện thời hoa lửa” về ông Nguyễn Hữu Giới vì thế không chỉ là câu chuyện về một người lính quân giới, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của sự cống hiến thầm lặng. Những năm tháng tuổi trẻ của ông đã đi qua, nhưng ký ức về người lính năm nào vẫn còn đó, như một chứng nhân bình dị của một thời lịch sử mà mỗi thế hệ hôm nay cần biết trân trọng và ghi nhớ.



